Phan Thi Ngon Ngu Official Site

Go to content

Main menu:

.

SÁCH THƠ
LỖI MỘT VẦN GIEO

LƯU LẠC
 
Đầu sân chim cú rúc
Cuối vườn tiếng quạ kêu
Mười lăm năm lưu lạc
Nghe cay đắng cũng nhiều
 
Láng giềng ngôn ngữ lạ
Ra vô cười... hello
Nhà đóng thin thít cửa
Gió thổi đùa lá khô
 
Bạn bè đôi ba bận
Tương ngộ rượu tràn ly
Ngẩn ngơ lòng chai rỗng
Ân tình quyến nhau đi
 
Một vầng trăng bán dạ
Mờ tỏ cõi nhân gian
Gởi đời dung đất lạ
Buồn hơn nén nhang tàn.

 
BÊN KIA SÔNG
 
Bên kia sông – tre làng xơ xác lá
Mỗi chiều ngồi mẹ vá nỗi buồn hanh
Mỗi chiều ngồi mẹ vá nỗi buồn quanh
Lá úa lá xanh rụng thầm trên mái rạ
 
Đâu đứa con lang thang miền đất lạ
Đâu đứa con xuôi ngược nẻo quê nhà
Đâu đứa buôn thuyền thủy mộ biển xa
Đứa lấp vội bên ven rừng dốc núi
 
Bên kia sông - tắt nắng hoàng hôn tối
Mỗi đêm ngồi mẹ lần hạt lâm râm
Đốt nén hương tứ phía mẹ vái thầm
Sợi khói quẩn quanh mái đầu sương bạc
 
Ngọn sóng nào vỗ hoài trên bãi cát
Lòng mẹ đau theo sóng dạt biển đời
Lòng mẹ úa bầm sau giậu mồng tơi
Cơm áo cháo rau với trời cố quận
 
Bên kia sông - vẫn mảnh trời lận đận
Bếp cơm chiều mẹ thổi khói tro bay
Bếp cơm chiều soi khổ nhọc đắng cay
Bao năm chiến tranh bao ngày binh lửa
 
Hòa bình đến – bao lần đi qua cửa
Mặc mẹ ngồi thổi lửa khói tro bay
Bên kia sông nhật nguyệt đã vơi đầy
Quanh chân mẹ vẫn bùn lầy nước đọng
 
Quanh đời mẹ vẫn một hình một bóng
Khốn khó đời nghèo cơ cực bủa vây
Bếp cơm chiều mẹ thổi khói tro bay
Bao hệ lụy bấy nỗi niềm thao thức.
 
 
MỘT NỖI NGẬM NGÙI
 
Bao nhiêu tháng năm
Đi qua cuộc đời
Được mấy nụ cười
Dừng lại trên môi
 
Đếm đốt ngón tay
Từng lần hạnh ngộ
Từng ấy nỗi buồn
Từ cuộc chia xa
 
Giấu trong trái tim
Những điều không nói
Trăn trở riêng ta
Một nỗi ngậm ngùi.

 
CÕI THĂNG TRẦM HƯNG PHẾ
 
Con về - nhà ngoại xưa đổ nát
Cây sanh si đã cỗi táng già
Cội bồ đề gốc nẻ đôi ba
Rễ chạy rong trên nền sân vỡ
 
Mái ngói âm dương nằm yên thở
Lắng nghe đời mưa gió trầm kha
Bao thăng trầm hưng phế đi qua
Rêu ở lại từng viên gạch cũ
 
Năm tháng ngoằn ngoèo lên sập gụ
Màu thời gian loang lổ tuổi đời
Những đoạn lìa ly tán đầy vơi
Ngoại đi xa chưa lần trở lại
 
Nắng tháng hai hanh khô vườn cải
Mưa tháng mười úng ngập bờ tre
Bàn cờ xưa tướng sĩ ngựa xe
Giờ sót lại vài con tốt thí
 
Đêm đêm trong nếp nhà cũ kỹ
Gỗ mọt kêu xiên suốt canh dài
Tiếng thạch sùng chắt lưỡi gọi ai
Như ái ngại điều không thể nói
 
Những tấm trướng hoành phi liễn đối
Ôm cột kèo ngó sững buồn thiu
Khay tráp bút – nghiên mực giấy điều
Lủi thủi co mình trên nóc tủ
 
Dăm bộ tứ thư – pho đại tự
Cũng hẳm hiu côi cút lặng thầm
Bao năm rồi con trở về thăm
Nghe muối xát dầm chan lòng trẻ
 
Nhớ xưa – câu Đường thi bước khẽ
Quanh nhịp võng đưa chỗ ngoại nằm
Nắng thập thò chải tóc hoa râm
Bóng hồng hạc đậu tờ thơ cổ
 
Điệu Nam Ai chèo khua mái vỗ
Thuyền dô hò khoan họ hò khoan
Đường chinh phu quan tái dặm mòn
Lòng cô phụ theo dòng trăng chảy
 
Ngoại tấu Vân Tiên – ngâm Kiều lẩy
Gõ trống chầu hát bội đình xa
Những đêm trăng trải chiếu sân nhà
Chén trà sen luận bàn thế sự
 
Đinh Lê Lý Trần... dày trang sử
Hai châu Ô Lý... rộng sơn hà
Bao năm rồi ngoại bỏ đi xa
Cõi nhà xưa ba gian trống trải
 
Như hạc vàng đi không trở lại
Mặc non cao núi thẳm giang đầu
Mặc cuộc đời dâu biển biển dâu
Mặc thế sự thăng trầm hưng phế.
 
 
 
VUÔNG SÂN CŨ
 
Màu áo nâu mộc mạc
Ai mặc bên đường qua
Nhớ làm sao bước mẹ
Vào ra góc sân nhà
 
Một cành khô cây gãy
Tưởng trái rụng vườn xưa
Ngập ngừng lưng bậu cửa
Nước mắt nhòa hay mưa
 
Chiều chiều chim níu bóng
Bay về cuối non tây
Bỏ lại viền mây ráng
Che bóng mẹ hao gầy
 
Lòng con muôn dặm cũ
Đầy ắp nhịp võng đưa
Tiếng trầu khuya mẹ ngoáy
Giọng ho khan trở mùa
 
Nhớ vuông sân ngay nọ
Con đã ngồi so tay
Đánh thẻ cùng chúng bạn
Chia ô làng - nhảy dây
 
Nhớ ngõ trưa im vắng
Viên bi ve đủ màu
Trẻ thơ đôi mắt ngắm
Con vẽ đường bi mau
 
Đêm đêm căn nhà vắng
Leo lét ánh đèn dầu
Mẹ cầm tay con sổ
Chữ i tờ xô nhau
 
Con mỗi ngày một lớn
Tuổi mẹ năm mỗi già
Mẹ vẫn vuông sân cũ
Con biền biệt trời xa.
 
 
THÁNG TƯ
 
Tháng tư cúi nhặt màu cờ cũ
Nhặt những mảnh lòng rách tả tơi
Nhặt những oan hồn xiêu phách tán
Nặng gánh hành trang bước vào đời
 
Tháng tư Sài Gòn ta một bóng
Thương mình chưa tới tuổi hai mươi
Thất thiểu giữa muôn vàn đổ nát
Mặn đắng trên môi tiếng khóc cười
 
Biết nói cùng ai - tỏ cùng ai
Đôi vầng nhật nguyệt trĩu hai vai
Soi bóng sơn hà nghiêng ngửa đổ
Xô phận người trôi nổi lạc loài!
 

CHIỀU CUỐI NĂM
 
Chiều cuối năm nhìn lại
Một quãng đời đi qua
Nghe chừng xa xăm gọi
Trong ta nỗi nhớ nhà
 
Muốn về thăm quê cũ
Mắc chi lòng chẳng vui
Bao mảnh đời cơ cực
Thêm chua xót nậm ngùi
 
Cha già như nắng quái
Sắp tắt buổi chiều hôm
Mẹ nhọc nhằn trĩu nặng
Nghiêng lệch tấm thân còm
 
Bôn ba ngày xuôi ngược
Cơm áo chị mòn chân
Đêm ven đường góc phố
Em mắt đỏ môi hồng
 
Buồn rơi trên trang sách
Sầu gõ ngõ tương lai
Bao lần chân quá bước
Vẫn chưa hết đường dài.



THẮP NỖI BUỒN QUANH
 
Cha ngồi thắp nỗi buồn quanh
Ba mươi năm tưởng đã lành vết khâu
Nào hay sương điểm mái đầu
Vẫn hoài dấu sẹo hằn sâu tháng ngày
 
Cha xòe đếm dấu chỉ tay
Bao thăng trầm đã vơi đầy xướt đau
Quê hương sau cuộc biển dâu
Hàng cau cỗi gốc nọc trầu trụi dây
 
Ruộng khô chân nẻ đường cày
Sông dài nước cạn lắt lay tay chèo
Vườn hoang giậu đổ bìm leo
Nhà ba gian trống cột kèo hư hao
 
Trưa nghe mối mọt thì thào
Nắng nồng mưa úng hanh hao thân gầy
Tuổi già đợi mãi bóng mây
Ngã lưng đánh giấc cuối ngày ráng phai
 
Bao năm chăm sóc cội mai
Mong vàng hoa buổi mãn khai về trời
Mong người gom gió ngàn khơi
Gội niềm cay đắng gội đời nhục vinh
 
Đèn đêm soi vách vô hình
Gầy lưng gùi nải chút tình nước non
Tan rồi mộng lớn mộng con
Trơ vơ non bộ mỏi mòn ngu ngơ
 
Tay ai bày lỗi cuộc cờ
Mười phương tám hướng bơ vơ ngựa bầy
Cha ngồi ôm nỗi buồn vây
Đầu non gió tụ khói mây xây thành
 
Ngày xưa binh lửa chiến tranh
Máu xương đã đổ vun xanh ruộng vườn
Sáng canh nương rẫy bờ mương
Chiều nằm chốt địch ven đường cái quan
 
Đồn xa nắng bỏng sương hàn
Đèo cao heo hút ngút ngàn mưa giăng
Rừng sâu áo bạt võng căng
Hỏa châu trừng mắt đạn băng lưng trời
 
Quân hành theo tiếng bom rơi
Phai màu áo trận mỏi rời giày sô
Ngả nghiêng một giải cơ đồ
Màu trào suối lệ xương khô trắng đồng
 
Áo sô xổ gấu tang chồng
Chân dìu mẹ yếu tay bồng con thơ
Đường trần góa phụ bơ vơ
Nợ tang bồng phủ màu cờ áo quan
 
Lung linh nến thắp hai hàng
Khuất thân cuộc lữ bàng hoàng sử xanh
Cha giờ ôm nổi buồn quanh
Ba mươi năm chẳng thể lành vết khâu.
 

MAI MỐT
 
Mai mốt con về
Vá manh áo cũ
Bên mẹ tuổi già
Bóng rũ chân xiêu
 
Suốt một đời con
Phiêu bạt cũng nhiều
Vẫn chưa bằng mẹ
Vạn điều cay đắng
 
Vẫn chưa bằng mẹ
Giãi dầu mưa nắng
Tần tảo áo cơm
Mòn mỏi ân tình
 
Suốt một đời con
Trăm ngã điêu linh
Mẹ vẫn chỗ ngồi
Góc sân quê cũ
 
Mẹ vẫn tháng ngày
Khói che sương phủ
Như một dòng sông
Bên lở bên bồi
 
Mẹ vẫn cứ là
Con nước chảy xuôi
Nâng đỡ hồn con
Bao lần lội ngược
 
Mai mốt con về
Đường dài thôi bước
Lòng gương ý lược
Trả lại cho đời
Con - mẹ chỗ ngồi
Trời riêng một cõi.
 
 
ĐỜI CON TUỔI MẸ
 
Bạn bè lạc dấu muôn nơi
Một vầng trăng khuyết cổng trời dốc cao
Nắm xương lấp vội hố đào
Gởi thân núi lạnh hồn chao lưng đèo
 
Dõi trông khuất nẻo quê nghèo
Bản mường khói phủ lửa neo nhà sàn
Tù và lạc điệu kêu khan
Chày khua cối giã mang mang núi rừng
 
Mẹ già gói nắng gùi lưng
Vắt cơm ngụm nước muối vừng xẻ chia
Nào hay con trẻ đoạn lìa
Lòng đau dao cắt mộ bia đá vùi
 
Con phơi sương giá ngậm ngùi
Dặm mòn chân mẹ bước lui thắt lòng
Trời nam mắt lệ vời trông
Nắm xương đất bắc ngày đông lạnh lùng
 
Quê hương một nỗi đau chung
Tình riêng mấy gánh nặng chùng hai vai
Gian nan tuổi mẹ đường dài
Đời con mới nửa đã phai nắng chiều!
 

CHÀO
 
Mưa bạt lời thiên cổ
Gió lộng dòng chiêm bao
Xếp trang đời tri ngộ
Thiên thu vẩy tay chào

 
TRỞ LẠI NHÀ XƯA
 
Trái cau non đợi mưa tròn đôi lứa
Là trầu không vàng nắng lửa cuối ngày
Nhà xưa giờ con đã trở lại đây
Cỏ hoang mọc xóa bàn chân thơ dại
 
Đâu giậu buồn phơi áo thời con gái
Đâu hiên trưa lằn than kẻ ô làng
Đâu bàn tay chuyền đánh thẻ khua vang
Đâu nhịp nhảy dây rộn ràng chái rạ
 
Trò cút bắt dấu giọng cười giòn dã
Lẫm lúa mái lu... mấy chỗ trốn tìm
Mảnh vườn sau ôm tuổi nhỏ chân chim
Vạch cỏ khô lượm trái xoài chín rụng
 
Chặt tàu lá chuối tơ làm tay súng
Chia hai phe lên đạn bắn tạch đùng
Đứa bị thương cõng đứa chết trên lưng
Tan trận chiến - lằn roi đau mẹ đánh
 
Những ngày mưa - vườn nhà trơn ướt lạnh
Từng ngọn cau đứng ủ rũ so hàng
Bếp tro tàn vùi vội củ khoai lang
Thấp thỏm đợi mẹ còn đang buổi chợ
 
Đôi thúng nhỏ mẹ gánh về cả phố
Cả thị thành quận huyện quê hương
Đêm nghe ễnh ương ì ộp quanh vườn
Hồn con đã mấy ngã đường rong ruổi
 
Trở lại nhà xưa chút buồn chút nuối
Có chút ngậm ngùi lẫn giữa thương yêu
Có chút gì nghe chừng đã liêu xiêu
Khi bóng mẹ sắp theo chiều tắt nắng.


ĐỜI MỘT DÒNG SÔNG
 
Mưa bay về biển bắc
Nắng chìm xuống non tây
Gió níu lời nhật nguyệt
Chiều gieo giải sông đầy
 
Sông một đời câm nín
Chở nỗi buồn nhân gian
Sông một đời giấu kín
Những trăn trở đá vàng
 
Thuyền qua bao bến đậu
Sông gởi lòng theo chân
Thuyền đi sông ở lại
Vơi cạn đã bao lần
 
Từng vàng rơi rớt dọi
Chút nỗi niềm xa xăm
Ngày bước đi chầm chậm
Sông đứng nhìn lặng câm
 
Đôi bờ xanh bóng lá
Sông ngồi nhìn bóng sông
Bao năm rồi nước chảy
Sông ôm sóng vào lòng.

 
LỖI MỘT VẦN GIEO
 
Sợi tóc chẻ đôi trói lòng hoài nhớ
Vạt sóng nguyên sơ chợt xuống giữa chiều
Khi bài thơ bỗng lỗi một vần gieo
Là lúc trái tim đập sai một nhịp
 
Một nhịp tim sai đi về tiền kiếp
Tan cùng ngọn triều thuở biển uyên nguyên
Cành Liên hoa vụt nở cội não phiền
Bờ sinh tử gom cát mười phương đếm
 
Người định huệ trên môi cười lơ đễnh
Uống cạn dòng vô lượng giữa chiêm bao
Vắt ngang cơn hồng thủy mặt lụa đào
Tia chớp nhẹ bờ nhân gian bước khẽ
 
Nghìn năm trước – nghìn sau về thỏ thẻ
Miền vô ngôn trăng điểm nhuận sắc màu
Một nhịp tim sai biết sẽ về đâu
Sau hóa thân chỉ còn là hạt bụi
Hạt bụi vô ưu không nơi dung rủi
Nên bài thơ đã lỗi một vần gieo.
 
 
ĐẮM
 
Đắm nửa vầng trăng
Tràn ly rượu đắng
Ngập úng câu thơ
Chút tình muối mặn
 
Đắm giữa biển đời
Một chiếc thuyền con
Đắm giữa hồn tôi
Vỡ tiếng cười giòn.
 
 
MỘT TẤM LÒNG
 
Thuyền chở đêm về mấy khoang trăng
Dầm khua nước xoáy động chỗ nằm
Thao thức vườn đêm khan tiếng gió
Rụng xuống đời nhau lạnh chiếu chăn
 
Trăng chở hồn đi mấy ngã sông
Tình đau theo nước chảy xa dòng
Mái chèo ai khuấy cho trăng vỡ
Đắm giữa dòng sâu - một tấm lòng
 
Một tấm lòng - đắm giữa dòng sâu
Bến đời trăm lối biết rẽ đâu
Thuyền chở đêm về sông nước lạnh
Trăng chở hồn đi quanh ngõ quanh.
 
 
HÀ NỘI XƯA
 
Những ngôi nhà nằm ngơ ngẩn nhớ
Những hàng cây rụng tiếng chim chiều
Những ngọn đèn ngả ngọn liêu xiêu
Theo nắng thu chân dài bước đổ
 
Đi qua ba sáu Hà Nội phố
Nghe chênh vênh buồn mỏi dấu giày
Hà Nội xưa còn mất đâu đây
Năm cửa ô trăng về ngõ hẹn
 
Đón đưa ngày leng keng tàu điện
Tiễn mùa đi ở lại con đường
Bóng tháp rùa ngó mặt hồ gươm
Thầm hỏi nước bao lần trong đục
 
Thầm hỏi lòng bao lần lẩn khuất
Hà Nội xưa ai đó đợi chờ
Hà Nội xưa của những bài thơ
Chuyền tay đọc bên ngoài cửa lớp.
 

 
ẨN KHÚC
 
Hình như nghìn năm trước
Ta đã nợ nần nhau
Nên giờ nghìn năm sau
Cứ nặng lòng hoài nhớ
 
Em là viên sỏi nhỏ
Rớt vào đáy biển sâu
Nương náu khối tình đau
Giữa triều xô sóng vỗ
 
Một đời ai cuồng nộ
Đã lên thác xuống ghềnh
Một đời em lênh đênh
Em hồn rêu sỏi đá
 
Mai kia rồi sẽ lạ
Từng nơi chốn trở về
Chút hương trầm vị quế
Ẩn khúc thời hoang mê.
 
 
ĐỜI CA DAO
 
Ngậm câu lục bát làm ngơ
Bến xưa thuyền lỡ bỏ bờ qua sông
Chồng chành sáng đợi chiều mong
Khi quanh lối trúc lúc vòng ngõ cau
 
Ngậm câu lục bát qua cầu
Áo xưa ai vá vôi trầu ai têm
Nhà xưa trăng rụng đầu thềm
Ai chong tiếng dế vườn đêm khóc vùi
 
Ngậm cau lục bát ngậm ngùi
Gói lời trầm ngãi ngược xuôi nẻo về
Sân đình giếng gạch đất quê
Cây đa bến cũ lời thề rớt đâu
 
Ngậm câu lục bát cho nhau
Bài thơ chia nữa mối sầu chia đôi
Mai kia xuống phố lên đồi
Thênh thang lưng gánh một đời ca dao.
 
 
LỜI SỎI
 
Em như là viên sỏi nhỏ
Viên sỏi nhỏ từ bao năm
Nằm bơ vơ trên cát bỏng
Viên sỏi nhỏ từ bao năm
Nằm lắng nghe triều vỗ sóng
 
Đừng xô giạt em vào bờ
Đừng dìm em xuống đáy sâu
Đừng vùi em trong biển lớn
Hãy nương em với tấm lòng
Tấm lòng chở che của sóng
 
Bởi em chỉ là viên sỏi
Viên sỏi nhỏ nhoi vô cùng
Đã lắng theo chiều nước xuống
Viên sỏi nhỏ nhoi vô cùng
Sắp vùi thân trong biển lớn.
 

NỖI BUỒN TÔI
 
Dấu nỗi buồn vào trong con chữ
Câu chữ nặng oằn ngã xuống trang thơ
Ta xót thương ta giây phút tình cờ
Trái tim sai nhịp hững hờ quá đỗi
 
Những tháng buồn rơi – năm sầu rớt vội
Lá rụng cuối vườn buổi sáng đầu thu
Nữa vầng trăng treo đêm lạnh sa mù
Khan tiếng dế vườn sương khuya mệt lả
 
Trong ánh mắt quen in hình như đã
Lẩn khuất đâu đây hình bóng quê nhà
Lẩn khuất đâu đây sau bước chân qua
Ngõ trúc mưa về ễnh ương gõ nhịp
 
Cây khế đồi cao người về không kịp
Mưa muộn chiều nào nhánh trổ hết bông
Thuyền chưa ra khơi con nước đổi dòng
Ngọn triều chợt xuống ẩn triền đá lạnh
 
Nỗi buồn ngủ đọng trang thơ ráo hoảnh
Trái tim một thời ta trống vắng ta
Trái tim một thời chìm nổi phong ba
Ngủ yên đi nhé ngày qua tháng hết
 
Đuổi bắt nhau chi đường dài gối mệt
Giữ chi nụ cười chếch giữa vành môi
Tóc ngã màu chiều lệch nếp rẽ ngôi
Vai gầy áo bạc đời xiêu dốc đổ
 
Trái tim một thời đắm say cuồng nộ
Trái tim một thời cùng khổ oan khiên
Hãy cố ngủ yên góc tối muộn phiền
Đời nhẹ khôn kham theo triền nước rút.
 
 
O XƯA
 
Tiếngchim chiền chiện
Kêu liệng đầu cành
Vườn nở hoa chanh
Gà con líu ríu
 
O xưa lịu dịu
Không nỡ dứt tình
O xưa lặng thinh
Lần tay rẽ tóc
 
O ngồi như khóc
Chẳng nói năng chi
Vườn cải xanh rì
Bỗng tàn bông nở
 
Dạ kia muốn tỏ
Lòng nọ bảo thôi
Duyên phận lỡ rồi
Ai người trông ngóng
 
Nắng chiều xế bóng
O đứng lặng thinh
O đứng một mình
Mưa ngang lá trúc
 
Lòng o chín khúc
Ruột thắt từng cơn
Lòng o neo đơn
Hoa sầu đâu trổ
 
Sáng mai cắp rổ
Ra vườn hái rau
Hái chút tình sầu
Nấu canh rau đắng
 
Gừng cay muối mặn
Thôi cũng yên bề
Nắng lóa sông quê
Mưa về núi nhạn
 
O xưa bầu bạn
Vò võ bóng mình
O xưa lặng thinh
Lần tay búi tóc.
 
 

BÀI THƠ GỞI HUẾ
 
Chân ta chưa đi qua Huế một lần
Sao trái tim ở lại cùng với Huế
Có chút gì nghe thân sơ quá thế
Có chút gì hình như đã mô tê...
 
Có chút gì nghe như lạ rứa thê
Hồn như chật trăm năm thành quách cũ
U uất váng đen mặt tường rêu phủ
Ẩn khuất một thời vinh nhục trầm kha
 
Hỏi Huế của người hay Huế của ta
Sao năm tháng có điều chi trong dạ
Huế bây chừ dẫu quen hay rất lạ
Răng rứa dị tề như đã... Huế ơi
 
Lòng ta đầy sao dạ Huế đó rồi
Đẫm tiếng gà trưa rớt trên bến vắng
Tím ngắt hoàng hôn dòng Hương Giang lặng
Giọng hò mạ bay mấy dặm Hoàng thành
 
Chiều Thượng Tứ buồn bởi Huế mưa quanh
Nghiêng bóng trúc đường qua thôn Vỹ Dạ
Ướt đôi vai ai lối về Đập Đá
Mấy nhịp Trường Tiền không bước kịp nhau
 
Núi Ngự sầu nên Huế chẳng mưa mau
Cứ da diết cho lòng sâu lắng Huế
Có phải ta đã thành O thành Mệ
Từ thuở trăng về kể chuyện khiêm cung
 
Nay viết bài thơ gửi Huế tương phùng
Mai giã biệt cất khôn cùng dạ nhớ
Huế vẫn đôi bờ bên ni bên nớ
Sao bến Văn Lâu trẩy lỡ chuyến đò
Nữa đời sau chừ tìm Huế... nơi mô!
 

 
THƠ - NGƯỜI VÀ TA
 
Nếu người là con đò
Chở khẳm một khoang thơ
Ta sẽ là ngọn sóng
Vỗ mạn thuyền rất nhẹ
 
Ta sẽ là ngọn sóng
Vỗ mạn thuyền rất khẽ
Nương đò thơ trôi đi
Trôi mãi giữa sông đầy
 
Ta sẽ là giọt trăng
Rót tràn cốc rượu cay
Ta sẽ là đốm lửa
Soi đường đêm mông quạnh
 
Sẽ như nắng vàng hanh
Sẽ là cơn mưa tạnh
Sẽ mãi mãi cùng người
Ấm lạnh những trang thơ
 
Sẽ là một dấu thăng
Trên nốt nhạc tình cờ
Bắt đầu khúc du ca
Của những loài di điểu
 
Sẽ giữ riêng trong tim
Những điều không thể hiểu
Sự hạnh ngộ diệu kì
Của sóng giữa dòng sông
Của thơ - người và ta
Với tất cả tấm lòng...
 
 
CÓ NẶNG CHÙNG VAI VẠT ÁO THƯA
 
Mốt mai trên đường đời xuôi ngược
Nếu có vô tình gặp lại nhau
Chắc hẳn lạnh lùng trong ánh mắt
Hững hờ dấu lạ bước chân mau
 
Mốt mai bỗng gặp quen màu áo
Một thuở nguyệt trầm hương quế bay
Đêm có vì ai chong mắt đợi
Đắng lòng chén rượu đốt men cay
 
Mốt mai đọc lại bài thơ cũ
Đâu phút dùng dằng buổi tiễn đưa
Nửa vầng trăng rụng từ dạo ấy
Có nặng chùng vai vạt áo thưa
 
Có nặng chùng vai vạt áo thưa
Những chiều hanh nắng những sáng mưa
Những đêm sương tuyết sầu đối bóng
Chạnh chút tình xưa nhớ chút lòng.
 
 
NƠI NÀO CHỐN BÌNH MINH
 
Khuôn mặt người tuyết phủ
Dấu nỗi buồn nhân gian
Tim ta tàn đốm lửa
Tro than lạnh tuổi vàng
 
Về đâu tìm rạng sáng
Níu bước sờ soạng đi
Đường đời quanh ngõ hẹp
Bụi phủ mờ cố tri
 
Một vành xưa nguyệt khuyết
Chết đuối ly rượu đào
Hạc huyền đôi cánh mộng
Bay khuất trời chiêm bao
 
Những ngã chiều trước mặt
Nơi nào chốn bình minh
Trang thơ còn động vọng
Quẩn quanh nỗi vô tình.
 
 
NGUYỆT QUỲNH
 
Sáng nay trong vườn tôi đã úa
Những đóa quỳnh hương đẫm ngát hương
Giẫy chết giữa hồn thơ chếch choáng
Trầm lệ chôn hoa cõi vô thường.
 
 
Ủ LÒNG
 
Thuở ấy hồn như trang giấy mới
Chưa biết buồn mưa nắng xa xôi
Có phải vì ai nhỏ bối rối
Để lòng thương gió nhớ mây trôi
 
Thuở ấy chân hồng đi guốc mộc
Bối rối vì ai nhỏ ngã đau
Bình minh chợt tắt hoàng hôn tím
Hốt hoảng buông tay nhỏ qua cầu
 
Nước chảy chảy hoài không trở lại
Người đi đi mãi mãi về đâu
Ba mươi năm ủ lòng chút mộng
Mộng thơ ngây đêm trắng mắt sầu.
 
 
SÂN GA ĐỜI BỖNG NHỚ
 
Chuyến tàu nào cũng quá vãng sân ga
Cám ơn ai đã chờ ta trạm cuối
Dẫu chỉ thoáng nhìn nhau rất vội
Để chia xa – xa khuất lối muôn trùng
 
Hai đường tàu cứ ngoảnh mặt quay lưng
Ga vẫn đợi chân lữ hành ghé bến
Bịn rịn người đi ngập ngừng kẻ đến
Những bàn tay níu lấy những bàn tay
 
Những ánh mắt còn để lại đâu đây
Thao thức ngọn đèn vàng cay mỗi tối
Trong lặng lẽ sao nghe chừng bối rối
Tiếng còi tàu khóc vồi vội ra đi
 
Cuối sân ga là ngã rẽ phân kì
Kẻ lạ người quen chút gì luyến nhớ
Ngày mai kia nơi đầu ghềnh cuối chợ
Có ai ngồi tưởng tiếc cuộc chia ly
Có ai chạnh lòng theo những chuyến đi?
 

 
ĐỂ CON TIM YÊN VUI
 
Ngày nào con tim vui
Là ngày ta nguôi ngoai
Chút nhớ thương ngậm ngùi
Lời ru trên phím trầm
Mắt buồn gieo ánh câm
Tay trần ôm tóc rối
Đi về chốn ăn năn
 
Ngày nào con tim vui
Là ngày ta buông lơi
Bao ước vọng đầu đời
Rồi sẽ như chiếc lá
Giữa vườn đêm ngủ vùi
Rồi sẽ như con sóng
Tan trong lòng biển khơi
 
Sẽ trả cho cuộc đời
Từng chiều vàng im lắng
Sẽ trả cho cuộc đời
Những buổi sáng mưa rơi
Sẽ dấu trên môi khô
Những nụ hồng cằn cỗi
Sẽ xóa trong tim côi
Một tình yêu trầm nổi

Sẽ trả cho tình người
Hết mỏi mòn chờ đợi
Sẽ trả cho tình người
Hết những điều chưa nói
Để con tim yên vui
Một mình trong góc tối.
 
 
VỊN BỜ SINH TỬ
 
Bóng một nơi và hình một nơi
Đôi khi ta thấy tiếng ta cười
Vang giữa trời đêm nghe rờn rợn
Lạnh từ trăng lẻ đến sao đơn
 
Thắp đuốc soi chẳng tỏ mặt người
Khi tình chung mộng lúc ma trơi
Khi tâm như Phật khi dạ quỷ
Có lúc từ bi lượng đất trời
 
Chợt thấy ta còn mỗi sát na
Một mình vầy cả cuộc phong ba
Quanh đi quẩn lại trần ai rối
Lạc bước sa chân chốn hải hà
 
Hình ở đây mà bóng ở đâu
Đôi vầng nhật nguyệt đuổi xô nhau
Ta dang tay vịnh bờ sinh tử
Lầm lỡ nhân gian tóc bạc đầu.
 
 
TUỔI THU PHAI
 
Thu lại về trên những lá thu phai
Giọng chim hót trong vườn thưa thớt vắng
Ngày vàng phai – rơi rớt vài giọt nắng
Lòng chao nghiêng xô đổ những ân tình
 
Đưa tiễn người – ta chỉ biết lặng thinh
Không gõ mạn thuyền ca bài tống biệt
Không qua sông - nhưng hình như nước xiết
Cuốn hồn đau dìm đến cõi khôn cùng
 
Như thú lạc rừng - nỗi nhớ trên lưng
Biết về đâu khi mùa tình đã hết
Như côn trùng vẫy vùng giây phút chết
Chẳng thể thoát ra được khỏi vũng lầy
 
Thu lại về theo chút gió heo may
Khan tiếng dế giữa vườn đêm tẻ nhạt
Ta đứng mãi bên trời xưa đổ nát
Vọng từ đời gió bạt tuổi thu phai.
 
 
MẶN NỒNG
 
Tình thân dăm ba mạng
Mặn nồng có ra chi
Lòng buồn hơn gái góa
Ngồi thương tuổi xuân thì
 
Muốn đội nón phong sương
Rong chơi trong rừng thẳm
Chợt hoàng hôn tím lặng
Buông rơi những mặn nồng.
 

 
THÔI RỒI
 
Bên ni vô tận
Bên nớ vô cùng
Lòng đây sợi rối
Dạ đó câu chùng
Gom mối sầu chung
Chia hai trời nhớ
Thuyền đi bến lỡ
Nước một dòng xuôi
Thôi đã thôi rồi
Bên ni bên nớ!
 
 
TÌNH ĐÂY GỞI LẠI TIẾNG GÀ GÁY TRƯA
 
Mốt mai đó có về qua
Tình đây gởi lại hiên nhà nắng hong
Tình đây nhánh lúa trên đồng
Nhành sim khe núi nụ hồng ven sân
 
Tình đây vạt áo vá thâm
Tình đây nón lá mưa dầm nắng chan
Tre nghiêng trúc ngã đường làng
Tình đây gởi lại đôi hàng cau xanh
 
Tình đây mương lạch chạy quanh
Ngát nồng hương bưởi hoa chanh vườn nhà
Mốt mai đó có về qua
Tình đây khóm ớt vạt cà luống dưa
 
Tình đây nắng nhạt mưa thưa
Tình đây sóng vỗ đò đưa quan hà
Đường đi gió hát chim ca
Ngoái trông bến cũ sương sa sông dài
 
Sầu nghiêng cằn nặng hai vai
Vui xưa chẻ nửa dấu hài dặm xa
Mốt mai đó có về qua
Tình đây gởi lại tiếng gà gáy trưa.

 
MỘT ĐỜI CHẲNG BẮT KỊP NHAU
 
Nếu mai này ta chẳng thấy được nhau
Ai sẽ lau dòng lệ tràn chảy ngược
Đường còn dài sao chân không đủ bước
Đất mênh mông chẳng chạm tới tay người
Sông mấy dòng chia con nước rẽ ngôi
Biển bao hướng lạ - sóng đòi xô sóng
 
Cuộc đời chúng mình bóng hoài đuổi bóng
Đuổi mãi một đời chẳng bắt kịp nhau
Free way một chiều kẻ trước người sau
Loanh quanh mãi chân cùng đêm mỏi mệt
Loanh quanh mãi trái tim ngày cạn kiệt
Đuổi mãi một đời chẳng bắt kịp nhau.

 
VẾT BUỒN XANH
 
Tàn đêm ngày sắp sáng
Lang thang khắp ngã đường
Hỏi người phu quét lá
Gom nỗi buồn tôi không
 
Buồn tôi là nhánh sông
Chảy hoài không ngơi nghỉ
Hồn tôi từ vạn kỷ
Đã chia khúc rẽ dòng
 
Mặt trời mọc đằng đông
Gánh lòng lên xứ bắc
Đằng tây ánh dương tắt
Cúi mặt về phương nam
 
Buồn xanh hơn vết chàm
Tim tôi vầng trăng khuyết
Đã bao lần tận nguyệt
Chôn dấu nỗi buồn xanh
 
Đã bao lần quẩn quanh
Mím môi cười lệ đá
Hỏi người phu quét lá
Gom nổi buồn tôi không?

 
BÊN ĐỜI TRẦM NỔI
 
Bao nhiêu năm quẩn bên trời lận đận
Một cõi người trầm nổi mấy bận vui
Tháng so le nhìn năm đứng ngậm ngùi
Mùa tiến thoái đợi buồn vui mọc nhánh
 
Rượu sủi bọt tăm - hồn đau nổi quạnh
Thơ trợt chân sầu – ngã lạc vần gieo
Hồn cũng đôi khi như gió lưng đèo
Hiu hắt réo giữa đôi bờ phận số
 
Ngày câm nín nhìn vàng phai cổ độ
Nhớ mùa xưa con sóng nộ xô bờ
Đêm chập chờn sấp ngửa giữa vuông thơ
Thương nắng quái quãng đời lơ ngơ dại
 
Áo hoàng lan bay khuất thời con gái
Ngọc nát châu chìm ái ngại sông sâu
Con nước bõ nguồn con nước về đâu
Chim xa tổ rầu rầu nhành cội cũ
Ta xa người mang giọng cười nửa nụ
Trầm nỗi bên đời mưa lũ tháng năm quanh.
 
 

DẤU
 
Sông dấu lòng thuyền
Rừng dấu bóng chim
Tôi dấu trong thơ
Ngày tháng muộn phiền.
 
 
RAO BÁN CHIÊM BAO
 
Tiễn mùa bịn rịn trang thơ
Đón mùa nắng đợi mưa chờ xôn xao
Buồn tình rao bán chiêm bao
Có ai mua hộ chút hư hao đời
 
Hôm qua mộng đã chết rồi
Ta đào huyệt mộ lưng đồi sương vây
Chôn đi cả khối sầu đầy
Chôn đi cả dáng hao gầy liễu tơ
 
Chôn vùi một khối tình thơ
Thôi thì chút nợ duyên hờ trả xong
Đất trời thiên địa mênh mông
Nén hương thắp tạ tấm lòng đa đoan.
 
 
MẶT TRỜI NÀO ĐÃ TẮT
                    Như một nén hương cho Nhựt.
 
Sáng nay - một mặt trời đã tắt
Giữa vườn tôi ghế trống chân ngồi
Giữa vườn tôi hoa lặng lẽ rơi
Chim bặt tiếng - đất trời thở nhẹ
 
Từng giọt sương trở mình khóc khẽ
Nước mắt tôi chảy ngược vào lòng
Mặt trời nào tắt giữa hư không
Để vườn tôi sáng nay quạnh vắng
 
Để vườn tôi bàng hoàng yên lắng
Nghe mùa xuân sải bước chân xa
Nghe hạ hồng vội vã đi qua
Nghe thu điếu giọt dài giọt vắn
 
Mặt trời tắt - vườn tôi tịch lặng
Những con giun oằn xéo tên người
Mặt trời nào tắt giữa vườn tôi
Để nằng nặng khung trời thơ cũ.
 
 
ÂM BA
 
Ôm chút sóng vào lòng
Ngỡ ta là biển rộng
Biển xô bờ sóng động
Dấu chút tình tự tâm
 
Đi về cõi trăm năm
Đôi mắt nào khép mở
Cõi vô thường chợt nở
Bát ngát đóa khôn cùng
 
Đi về nẻo hư không
Ôm một vầng nguyệt khuyết
Quên bước đường xuôi ngược
Những dấu chân bụi mờ
 
Đi trốn vào cõi thơ
Từng ngày qua ngóng đợi
Tấm lòng xưa gió thổi
Chỉ còn chút âm ba.
 
 
CÕI MẸ
 
Con về đứng lặng bên bờ giậu
Mào áo nâu non – bóng mẹ già
Đã bạc bao mùa mưa nắng trải
Lưng còng năm tháng mãi lo toan
Con về trăn trở trưa giấc vắng
Nghe tiếng gà tre gáy não lòng
Chợt thấy một thời thơ ấu cũ
Ngã dài theo bóng nắng đầu sân
Nhớ bàn chân chập chững đầu đời
Mẹ mừng vui xếp lại tao nôi
Cầm tay lần bước con theo mẹ
Vườn vắng tàu cau ngửa mặt cười
Ngày ấy nhà khuya nhịp võng đưa
Ru hời mẹ hát mỗi đêm mưa
Câu ca dao nước phèn đất mặn
Nuôi lớn đời con khổ bao vừa...
Từ ấy con mang khắp nẻo đường
Lập lòe một đóm lửa quê hương
Thắp từ tim mẹ - từ tâm mẹ
Ấm mãi đời con cõi yêu thương.
 

MÙA XUÂN SAU
 
Thôi lại lỡ chuyến tàu ba mươi nữa
Đừng trông con mẹ nhé - buổi giao mùa
Đừng ngập ngừng mắt lệ tuổi già nua
Đừng ngóng đợi - dẫu mùa xuân trở lại
 
Chiều cuối năm - bướm có vàng luống cải
Những cội mai nở vội kịp giao thừa
Sáng mùng một nắng mới ấm rây mưa
Mẹ nhớ trùm vai chiếc khăn choàng nhỏ
 
Bôi chút dầu lên thái dương kẻo gió
Lễ chùa xa - đường quê phải băng đồng
Bùn đất gập ghềnh mẹ mỏi đôi chân
Con nào biết phải làm sao giúp mẹ
 
Mưa ngày xuân xanh khoảnh hành miếng hẹ
Ướt mái đầu tóc mẹ chở khói mây
Mẹ trời đông – con ở mãi trời tây
Nửa địa cầu gánh hai đầu thương nhớ
 
Biết mẹ buồn con dám đâu than thở
Con như thạch sùng trăn trở thương thân
Bởi mãi vui xa –quên mẹ sầu gần
Con xin hứa mùa xuân sau trở lại
 
Để cuối năm bươm bướm vàng liếp cải
Để cội mai nở vội kịp giao thừa
Để mắt mẹ cười như nắng tết lưa thưa
Hong khô tháng năm – đong vừa dạ nhớ.
 

MỘT LẦN TIẾNG KHÓC
 
Như cánh rừng đông
Ủ lòng tháng chạp
Tôi ủ trong thơ
Chút đời bão táp
 
Mai mốt xuân sang
Chồi cây nẩy lộc
Ướt đẫm câu thơ
Một lần tiếng khóc.

 
ĐÃ LẠC VỀ ĐÂU
 
Tháng Tư - nhớ biển ta về lại
Nghe sóng chiều hôm sóng vỡ bờ
Có ngọn sóng nào chao nhịp thở
Sao hồn xưa nghẹn thắt câu thơ
 
Đây hàng me xanh đây khóm dương
Trời hanh nắng lóa những con đường
Các em gái nhỏ tan trường cũ
Đã lạc về đâu giữa cố hương?
 
 
QUA DIÊM HỒ NHỚ HÒN KHÓI
 
Trưa Diêm Hồ đi qua biển muối
Nghe nặng lòng một nỗi nhớ quê
Thương bóng em gánh muối đường về
Mắt hoa nắng chân lê bước mỏi
 
Cơn gió nào thổi qua Hòn Khói
Hong khô giùm những giọt mồ hôi
Trên lưng em nắng lóa lệch trời
Trên vai em đòn cong gánh nặng
 
Muối mặn đồng sao đời em đắng
Suốt một thời tuổi nhỏ long đong
Mỗi sáng trưa gánh muối trên đồng
Chiếc nón rách che không hết nắng
 
Áo sờn vai nặng oằn quang gánh
Gánh muối về gánh nỗi buồn đi
Mỗi đời người có lúc có khi
Em vẫn cứ chân ghì ruộng muối
 
Tháng năm dài quên tên quên tuổi
Chỉ làm người gánh muối về kho
Muối trắng đồng thân gái ốm o
Mai với mốt ngày kia ngày nọ
 
Mai với mốt người đây phận đó
Thương em đời khốn khó lo toan
Đến bao giờ trong nước xanh non
Cho em thôi hết héo hon nụ cười?
 
 
KHI MÔ
 
Con sáo nó sang sông
Con sáo buồn ngoảnh lại
Đó rũ áo sang đò
Đây chỉ biết ngó mong
 
Đâu dám trách ông tơ
Xe rối sợi chỉ hồng
Để giờ đây với đó
Chẳng vợ chồng nên duyên
 
Tiếc phận số hai ta
Sấp ngữa mặt đồng tiền
Đó lênh đênh biển bắc
Đây cắm thuyền biển đông
 
Con sáo nó sang sông
Con sáo nào lẻ bạn
Đó dứt áo sang đò
Đây dấu tiếng thở than
 
Đó với đây đã lỡ
Duyên nợ nghĩa đá vàng
Biết khi mô đốt hết
Nhưng lỡ làng đó ơi...

 
MỘT CHỐN CON VỀ
 
Hôm con về bát canh rau má
Mẹ nấu cho con với tấm lòng
Mâm cơm chiều dọn ở đầu sân
Nhà mất điện – đèn dầu leo lét
Nén hương sáng lập lòe sao xẹt
Hồn tổ tiên đang dở khóc cười
Bưng chén cơm - nước mắt giọt rơi
Nghĩ ngày mai tuổi già bước tới
Khi nắng lửa mưa dầm sóng dội
Lúc nửa khuya trở gió trái trời
Mẹ một mình nhà vắng mưa rơi
Lơ láo cháo rau - đời lặng lẽ
Đêm cuối cùng con nằm bên mẹ
Chiếc giường tre âm thầm khóc khẽ
Muốn nói đôi câu bỗng nghẹn lời
Thương mẹ nhiều... thương quá mẹ ơi
Không biết ngày sau còn gặp lại
Tháng giêng bướm bay vàng liếp cải
Sao trong lòng con trắng nỗi lo
Móm mém cười ánh mắt buồn xo
Mẹ đứng nhìn con đi ra ngõ
Mẹ là vầng trăng là bầu trời nhỏ
Phủ ấm đời con vò võ đêm sầu
Ở xứ người nấu bát canh rau
Chợt nhớ mẹ vườn sau tóc trắng
Chợt nhớ mẹ cuối ngày tắt nắng
Ánh đèn khuya quạnh vắng canh tàn
Bóng mẹ nằm như chiếc đò ngang
Sông nước bốn bề sông nước lạnh
Mẹ chở đời con khoang thuyền khẳm
Tay chống chèo qua bến đục trong
Mẹ - con đê ngăn nước ngược dòng
Mẹ - cầu ván tay lần chân lội
Lúc ngã quỵ thân mòn vai mỏi
Mẹ - chốn nơi dẫn bước con về.
 
 
CŨNG MUỐN MỘT LẦN SAY
 
Rượu đốt đời xiêu men rượu đắng
Rượu tràn ly chìm nổi cõi thơ
Cũng muốn một lần say túy lúy
Ôm trăng nằm chết chốn tình cờ.
 
 
TẤM LÒNG XƯA
 
Người về nơi cuối biển
Kẻ đứng đợi đầu non
Ta trầm thân xứ lạ
Tấm lòng xưa mất còn?
 
 
CHỐN CUỒNG LƯU
 
So le những tháng cùng năm
Ngày ôm khắc nhớ đêm cầm canh quên
Đôi khi hồn dậy miếu đền
Rêu phong từ độ sầu lên tuổi vàng
 
Ta viên sỏi nhỏ bạt ngàn
Nghe triều vỗ sóng rộn ràng biển khơi
Âm âm con nước gọi mời
Sỏi buông thân rớt xuống trời vô ưu
 
Tưởng rằng nương chốn cuồng lưu
Mím môi ngậm nửa nụ cười ruổi rong
Nào hay sóng nộ bạc lòng
Sỏi đau từ lúc phiêu bồng triều xô.
 
 
XẾP LẠI TRANG ĐỜI
 
Chổi quét sân nhà cơn nưa tạnh
Nhớ nhịp roi mẹ đánh năm nào
Cây khế chiều trổ muộn đồi cao
Buồn sương khói mắt người đứng ngóng
 
Tiếng sóng rầm rì miền biển động
Đôi chân trần dắt nắng đi rong
Mắt nai xanh ủ giấc mơ hồng
Tập vở mỏng nhốt ngày thơ dại
 
Thời con gái hồn như giấy mới
Lời chân tình kẻ những dòng ngang
Trái tim ngoan như nụ mai vàng
Đêm trừ tịch nở bừng một đóa
 
Phút giao thừa khói trầm hương tỏa
Bút khai thơ gởi ước mộng đầu
Giấc mơ xưa giờ lạc về đâu
Trang giấy cũ nhạt nhòa mực đọng
 
Trang sách đời mình ta ngã bóng
Đo thời gian từng dúm chữ buồn
Đo thời gian trên ngón tay buông
Rơi rớt rụng tháng ngày thơ trẻ
 
Trang sách đời lần tay lật khẽ
Đã vỡ toang từng tiếng cười dòn
Đã lấm lem từng gót chân son
Đã héo úa một thời mê mải...
 
Sáng nay bỗng nghe hồn trống trải
Muốn lần tay xếp lại trang đời
Muốn lần tay níu chút ngày vui
Sao bỗng dưng ngậm ngùi muốn khóc.
 
 
QUA ĐỜI
 
Trên nhánh đời phiêu bạt
Chân mòn gót lãng du
Một ngày thơ bỏ mộng
Nằm chết vũng ao tù
 
Mây trời mang áo chế
Cầu vồng chít khăn tang
Đất mở lòng huyệt lạnh
Cây thắp nến hai hàng
 
Sấm đọc lời kinh triệu
Trắc bằng bằng trắc... rơi
Lục bát... chào tứ tuyệt...
Thôi – ngôn ngữ qua đời!
 
 
LẠC BƯỚC THA HƯƠNG
 
Năm tháng ngồi thêu bức tranh thơ
Dòng sông nắng nhuộm lóa đôi bờ
Đường tre quê ngoại xanh sóng lá
Ngõ trúc sân nhà trắng hoa cau
 
Vẳng tiếng gà trưa rớt giọng sầu
Buồn buồn nhịp võng quá giấc sâu
Đầu hiên nắng dọi ba gian vắng
Cuối chái thẩn thơ mấy dây trầu
 
Khói bếp tranh nghèo tỏa nhẹ đưa
Chim bay về núi bóng lưa thưa
Chuông chùa trầm bổng nương theo gió
Thả xuống thôn xa những giọt chiều
 
Rả rích quanh vườn tiếng dế kêu
Mẹ ngồi vá áo bóng liêu xiêu
Đèn khuya bấc lụn tàn hoa nở
Soi dấu thời gian tóc điểm tiêu
 
Một bức tranh thêu quá nửa đời
Soi chùng sợi rối – lúc nhặt lơi
Mốt mai chỉ nhạt màu – thơ cạn
Lạc bước tha hương dạ rối bời.

 
DI NGÔN
 
Nếu mai này ta sẽ phải ra đi
Chân chẳng vội - dầu đường còn quá ngắn
Đôi tay dang níu giữ vài vạt nắng
Hồn mở toang ngàn cánh cửa gọi mời
 
Người với người gầy lại một giờ vui
Quên giây phút ngậm ngùi câu giã biệt
Quên giây phút chạnh lòng khi đưa tiễn
Quên mắt cười nữa miệng lúc chia ly
 
Nếu mai này ta sẽ ra đi
Đừng thương tiếc - Đừng viết lời cáo phó
Mai cõi trời xa – mai miền đất khó
Đường thênh thang ta hát với chim chiều
 
Đêm ta nằm nghe giọng dế giun kêu
Nghe tóc rối trở mình đau nỗi quạnh
Nghe lá rụng trên mộ phần ráo hoảnh
Nghe nắng hanh đọng đáy lạnh mắt trừng
Nghe mưa đêm buồn rớt giọt rưng rưng
Nghe quê hương vọng tiếng gà gáy sáng
Mai ta sẽ nằm yên trong mộ cạn
Sẽ dần quên từng khuôn mặt cuộc đời
 
Quên những con người tráo trở đầy vơi
Quên những tấm lòng bao dung tâm Phật
Một huyệt lộ nằm trăm năm cũng chật
Mong hồn xưa khép lại những ngăn đời.
 
 
 
 
 
Bản quyền thuộc về Phanthingonngu.com | 2016
Back to content | Back to main menu