Phan Thi Ngon Ngu Official Site

Go to content

Main menu:

.

SÁCH THƠ
DÙNG DẰNG


GIỮA TRỜI QUÊ HƯƠNG

Quê hương sau cuộc chiến chinh      
Tang thương vận nước điêu linh phận người
Thân nào thủy mộ biển khơi
Xác nào vùi cạn lưng đồi hoang vu
Chân nào vất vưởng song tù
Hồn nào đã lịm nghìn thu tủi hờn.
 
Chòng chành manh áo miếng cơm
Lao đao lận đận nghĩa ơn ngựa bầy
Buồn từ ngọn cỏ vạt cây
Xót từ ánh mắt bàn tay ngỡ ngàng
Kiếp người thống khổ lầm than
Tình người như đóm lửa tàn bơ vơ.
 
Đau thương xếp lại màu cờ 
Cha chôn áo trận bên bờ giậu thưa
Chiều chiều trời sụt sùi mưa
Non cao vỡ rẫy rừng thưa chưa về 
Mẹ già lặn lội chợ quê
Em thơ bỏ lớp lất lê chợ đời
 
Cũng đành – thôi cũng đành… thôi
Cánh chim mất tổ giữa trời quê hương
Quốc kêu se thắt đêm trường
Ai đau phận nước, ai thương phận mình
 
Cửa thiền khói lạnh buồn tênh
Phật ngồi ngó sững trang kinh bụi mờ 
Giáo đường trống hoắt chơ vơ 
Chúa về ngã quỵ trên tờ thánh thi
 
Người rồi bỏ thị thành đi
Vào rừng đốn củi độ trì hoá thân
Soi nghiêng dòng suối tần ngần
Hỏi đâu tiền kiếp dung thân nẻo về 
Ai chìm bể khổ sông mê
Ai giờ trôi nổi sơn khê đọa đày
Ai xưa gối mộng nằm say
Ai nay nếm mật làm cây cỏ đời!
 
 
HỒN NON NƯỚC

Giang sơn tiên tổ đắp bồi
Mảnh lìa ải bắc vạt rời bờ đông
Thuyền nan chao gánh giữa dòng
Ngậm ngùi núi đứng ngó sông thẫn thờ 
Rừng phơi đất đá buồn trơ 
Lòng non dạ nước đôi bờ tịch liêu
Đêm dài khản giọng quyên kêu
Mòn hơi núi tảng động chiều chuông ngân
Vượn ngồi thế vại bình chân
Mặc thân khách chú xoay vần càn khôn
Mốt mai sóng dội mưa dồn
Xót tình gió bấc thổi hồn nước non.
 
 
MỘ CHIỀU

Bao năm cuộc mộng vuông tròn
Bới tìm dấu mẹ trăm con bế bồng
Ai kia bỏ phố lìa đồng
Ai kia ra biển thoát vòng trùng vây
Nặng lòng nghe lạnh heo may
Hồn đau từ độ đổi thay màu cờ
Quê hương một giải cơ đồ
Đã vương bụi đỏ đã khô mạch đời
Bão giông nghiêng ngã đất trời
Non mòn nước cạn đất phơi mộ chiều.

 
BƯỚC CHÂN THỆ HẢI

Trên trang sử chạm phù điêu
Giáo gươm ai vẽ bao điều đắng cay
Núi xương sông lệ đong đầy
Tang điền thương hải bủa vây đất trời
Một dòng nước cuốn mây trôi
Một dòng chìm nổi cuộc đời ly hương
 
Ngày con xa phố xa vườn
Đèn dăm bóng lẻ sầu vương mưa òa
Đằm đìa ướt vạt áo hoa
Trăm thương gửi lại lệ nhòa bước chân
Ra đi dạ cứ ngại ngần
Cha già mẹ yếu lần khân tuổi già
 
Tháng ngày thấp thỏm vào ra
Bát cơm ai xới chung trà ai châm
Mưa giông ướt lạnh chiếu nằm
Ai ngăn cửa gió ai chằm phên tre
Trời quê nắng xém ngọn tre
Võng trưa ai đuổi mùa hè ra sân
 
Lửa rơm bếp lạnh ai vần
Áo bung mụn vá ai lần chỉ khâu
Vườn hoang cỗi gốc hàng cau
Tay ai vun xén nọc trầu lụi giây
Con đi giọt lệ vơi đầy
Mốt mai đâu biết có ngày về không
 
Quê hương ôm hết vào lòng
Đò đưa nặng gánh qua sông chòng chành
Mẹ già nước mắt viền quanh
Ngõ chiều đứng lặng mái tranh khói mờ
Cha vờ cuốc đất ngó lơ
Nghe trong đất nẻ đôi bờ phân ly
 
Dùng dằng con bước chân đi
Biển bên kia gọi sông bên ni chờ
Cánh buồm lay động bến mơ
Trùng trùng lớp sóng xô bờ cát bay
Bãi đêm đen thẳm lòng tay
Gian nguy bất trắc bủa vây lòng thuyền
Đời con hòn cuội sơ nguyên
Rớt trong biển cát theo triền sóng lao
Mai kia tụ tán phương nào
Hàm ơn từng giọt máu đào cưu mang
Biển đông cuồn nộ triều vang
Mưa sương muối xát dặm ngàn phong ba
Thuyền đi chở khẳm giang hà
Người đi chưa biết bãi xa bờ gần
Mộ sâu dòng lạnh trói chân
Xác nào thủy táng hồn lần về đâu
Quê nhà khuất nẻo địa cầu
Còn nghe tiếng mẹ ngoáy trầu nửa khuya
Còn nghe trong những đoạn lìa
Đảo hoang đá nẻ mộ bia tế trời
Cầu kinh đắm sóng trùng khơi
Nổi chìm tiếng khóc cột lời trối trăn
Mắt trừng mơ một vành khăn
Tạ ơn tre trúc sinh thành dưỡng nuôi
Tạ ơn ân nghĩa ngậm ngùi
Lát gừng hạt muối ngọt bùi tháng năm
Đảo hoang lạnh buốt chổ nằm
Bước chân thệ hải đã trầm biển sâu
Em thơ non dại mái đầu
Lất lây như cánh hải âu lạc bờ
Tả tơi hoa nụ nhành mơ
Gương tan ngọc vỡ sợi tơ ngọn chùng
Mồ côi thân gái khốn cùng
Lê chân mảnh đất lưu dung sống còn.

 
BÀI THÁNG TƯ

Mây bay gió tạt đầu non
Năm tàn tháng lụn mỏi mòn đất xa
một đàn con Việt bôn ba
Bao năm hát mãi bài ca dân Hời
Ván cờ đã lỡ cuộc chơi
Quân xe tướng mã phương trời hỗn mang
Tháng Tư màu cải phai vàng
Vông vang đổ lửa lệ tràn tuổi xanh
Tháng Tư phượng bói đỏ cành
Muốn quên sao chẳng thể đành lòng quên
Sông dài chia những dòng kênh
Hồn quê chia những miếu đền phế hưng
 
Ở đây gió núi mưa rừng
Nhớ sao tiếng sóng vỗ lưng cát đùn
Nhớ mùi ngọn khói rơm un
Vườn chiều hun muỗi lửa đun bếp tàn
Ở đây đèn phố trăng ngàn
Đêm chong dạ nhớ ngày vàng mắt trông
Quê cha đổi mạch thay dòng
Tứ phương về trụ giữa lòng mẹ xưa.
 

ĐẾM MƯA

Một ngày ra phố đếm mưa
Giọt dày dạ nhớ giọt thưa lòng sầu
Giọt trào mắt lệ hàng châu
Giọt đùa bong bóng vỡ nhàu bước xiêu
Giọt lao đao buổi về chiều
Giọt chênh vênh giọt hắt hiu muộn phiền
Giọt trầm mặc nỗi niềm riêng
Giọt xôn xao gợi nhớ miền quê xa
Giọt rơi gãy vụn tiếng gà
Giọt chao sóng nộ triều ca bời bời
Giọt dài giọt vắn giọt lơi
Đếm mưa hay đếm nỗi đời ngổn ngang.
 
 
TIỄN BÓNG

Mùa xuân tiễn nụ mai vàng
Phai tờ thơ cổ mang mang dạ sầu
Nhang tàn một nén đêm sâu
Khơi mùi hương cũ nhớ màu quê xưa
 
Tiễn ngày chẳng có chi đưa
Tiễn trời đất cũng gió mưa mịt mùng
Tiễn mùa nắng khóc rưng rưng
Tiễn đời lưu xứ ngập ngừng bước chân
Tiễn ai lòng luống ngại ngần
Đành thôi mình tiễn bóng mình qua năm
 
Mưa xuân thấm lạnh chổ nằm
Hoa xuân khép nụ khóc thầm ngày thơ
Cách chia từ nước xô bờ
Xót xa từ thuở bơ vơ xứ người
Sao Hôm rụng vỡ nụ cười
Sao Mai chênh chếch ngậm lời thở than
Nến khuya lệ chảy xuôi hàng
Đèn khuya hắt bóng trăng tàn ải sương
Một đời ngậm ngải tầm hương
Nghe đau muối xát vô thường đá lăn.


CHỞ TRĂNG

Đêm về chở một vầng trăng
Ngả ba ngả bảy lặng căm xứ người
Chở trăng chở những góc trời
Chở trăng chở những góc đời ly hương
Chở trăng qua những đoạn đường
Mười năm xứ lạ hồn vương quê nhà
 
Chở vầng trăng tuổi lên ba
Có trang cổ tích của bà ngày xưa
Cuội giờ quên nắng quên mưa
Quên trâu ăn lúa đồng thưa thưở nào
Chở vầng trăng tuổi chiêm bao
Chân mang hài thắm yếm đào du xuân
 
Theo mây xuống biển về rừng
Đánh rơi tuổi mộng lưng chừng phố đông
Chở trăng chếnh choáng một vầng
Vá vai áo mẹ bạc lòng gió sương
Nay sông mai biển mốt vườn
Chân chai bụi đỏ tay vương nắng nhàu
 
 
Chở trăng về giữa đêm sâu
Soi nghiêng tóc trắng mái đầu thời gian
Bóng cha hạc nội mây ngàn
Ngã theo mệnh nước trái ngang mảnh đời
Chở trăng lên núi xuống đồi
Hư hao từ dạo xứ người tạm dung.
 
 
CHÒNG CHÀNH

Chòng chành một khối tình chung
Muốn chôn xuống đất nửa chừng lại thôi
Chén sầu khi cạn lúc vơi
Chén thương chén nhớ đong lời lặng căm
Mai về mở gút chéo khăn
Xổ tung vạt tóc thả trăng về trời
Thả buồn cho gió ngàn khơi
Thả con mắt đợi cho người tri âm
Chiếu chăn khăn ấm tơ tằm
Đành thôi đuối mộng trăm năm đường dài.
 

THƯƠNG TRẦM  NHỚ QUẾ

Ngày xưa dáng liễu hình mai
Gói mây trong áo nắng cài trên tay
Tuổi hồng ủ mộng giấc say
Nào hay cuộc mộng mỗi ngày mỗi xa
Từ hoa vàng lại vàng hoa
Từ sông xanh đến xanh sông một dòng
Buồn về phiêu giạt nhánh rong
Vui theo con nước đã bồng bềnh trôi
Tháng năm mặn nhạt tình đời
Thương trầm nhớ quế rối bời hồn thơ.
 
 
CÕI VÔ TÌNH

Đêm qua tỉnh thức sững sờ
Con trăng chết đuối bên bờ tử sinh
Ngẩn ngơ giữa cõi vô tình
Ta chôn chân đứng một mình lặng thinh
Bóng đời ngã vướng câu kinh
Chông chênh từ thuở lênh đênh làm người
 
Hư không gõ nhịp chày đôi
Mở nghìn cánh cửa gọi mời cố tri
Loanh quanh làm một chuyến đi
Khép dòng bi lụy ôm ghì tự thân
Khua chân khuấy nước sông hằng
Đục trong cũng đã trầm luân kiếp người.
 

LẦN TRANG NGUỒN CỘI

Lòng như đứa trẻ mồ côi
Lần trang nguồn cội kiếm thời ấu thơ
Ta về từ nửa giấc mơ
Dòng sông nắng nhuộm trắng bờ lau bay
Đồi cao cây khế trổ ngày
Đợi ai hoa tím rụng đầy gốc xưa
 
Ta về xứ biển chiều mưa
Sân ga vắng bóng người đưa năm nào
Đèn đường mấy cột hư hao
Nhà ai tiếng chổi xạc xào quét hiên
Quẩn quanh góc phố muộn phiền
Rêu xanh vuông gạch nằm yên ngại ngần
 
Thương người lính cũ lê chân
Trên đôi nạng gỗ hát rong qua ngày
Tiếng đàn day dứt chiều ngây
Lưng trời con nhạn lạc bầy kêu sương
Cau non rụng trái đầu vườn
Mẹ ngồi vá áo mắt vương lệ vòng
 
Cuối mùa cây bưởi ra bông
Chị nay tất tả gánh gồng chợ xa
Sớm mai tưới nước luống cà
Tầm xuân nở nụ áo hoa chợt buồn
Sông đâu chảy ngược về nguồn
Người đi từ độ quê hương úa nhàu
 
Trắng vôi đắng thuốc vàng trầu
Tình chung ai biết nông sâu dạ dò
Sông xưa bến đứng gọi đò
Cầu xưa con nước buồn xo xuôi dòng
Vu quy phận gái theo chồng
Miếng trầu cánh phượng xé lòng vôi cay
 
Áo nào đứt nút gió bay
Áo nào thắt gút nắm dây chẳng đừng
Ta về ngó nắng rưng rưng
Ngó phố phố lặng ngó rừng rừng cao
Ngó trời lấp ló ngàn sao
Ngó mây lãng đãng đi vào cõi không
 
Ngó trăng đầy khuyết một vầng
Ngó đời vẫn cứ sa chân vũng lầy
Chạnh lòng ngó lại ta đây
Hạc xưa giờ đã mỗi ngày mỗi xa
Vút bay từ độ ta bà
Đường chim dấu cát trầm kha kiếp người
 
Thôi nay khép dấu môi cười
Đóng trang quá khứ xóa đời thi nhân
Dẫu chưa hết cuộc hồng trần
Cũng đành thắp nến hóa thân khối tình
Đất trời thiên địa u minh
Truân chuyên mấy gánh một mình qua sông.

 
TƠ VƯƠNG

Con se sẻ nọ theo chồng
Bỏ quên cỏ nội hoa đồng khoe duyên
Lượm vầng nguyệt bạch sơ nguyên
Tưởng đâu đại mộng ngẫu nhiên đi tìm
Đường dài đã mỏi gót chim
Câu thơ lại trót gởi miền yêu thương
 
Ta ngồi nối sợi tơ vương
Trói chân lãng tử khói sương ru hời
Ta ngồi tay níu bóng côi
Phất phơ như nắng qua đồi cỏ lau
Sông xưa đợi nước qua cầu
Buồn xưa đứng gọi buồn sau bơ phờ.
 
 
GÁNH SẦU

Gánh sầu lội nửa trang thơ
Trợt chân vấp ngã bụi mờ rưng rưng
Theo mây bỏ phố về rừng
Nào hay rừng cũng nghiêng lưng cõng sầu
Tạ lòng nương đáy vực sâu
Hồn rêu đá cuội giang đầu trăng qua.
 


QUẨN QUANH

Nắng xiên đổ bóng hiên nhà
Tay vin chân níu ngày qua muộn phiền
Nón che má lúm đồng tiền
Thơm rơm gốc rạ một miền quê xưa
Bếp nồng khói nhẹ chiều đưa
Mưa thưa rây bụi luống trưa cải vàng
 
Tháng hai dợm bước chân sang
Hương chanh thoang thoảng rộn ràng tháng ba
Tầm xuân tim tím vạt cà
Vông vang điểm huyết vườn nhà tháng tư
Tháng năm ủ mục phù hư
Cơn giông tháng sáu ầm ừ qua sông
 
Tiếc thương con sáo sổ lồng
Áo hoa tháng bảy ướt ròng mưa ngâu
Lá sen nghiêng nón che đầu
Vầng trăng tháng tám sông sâu tự trầm
Chim rừng bỏ núi mù tăm
Quảy lưng tháng chín xăm xăm tìm về
 
 
Mưa dầm trơn trợt đất quê
Sầu quanh gốc rạ ủ ê nước đồng
Tháng mười vừa chớm lập đông
Mẹ mang áo vá ra hong giậu buồn
Mười một cột gút sầu buông
Lòng đau tháng chạp cội nguồn quẩn quanh.
 

MIỀN ĐẤT LẠ

Mây đùa vạt nắng chiêm bao
Gió lay ngàn lạnh mưa rào trốn quanh
Phố khuya đèn thức ngọn xanh
Hồn ta chiếc lá đoạn cành tiếc thu
Cội thơ chết vũng ao tù
Con trăng nằm ngó thiên thu lỡ làng.
 
Thắp đêm nến lụn đôi hàng
Chòng chành hạt lệ vỡ tràn sóng chao
Sấm rền chẻ khúc ca dao
Nửa vùi huyệt cạn nửa xao xác lòng
Nguồn xưa nước chảy xuôi dòng
Con sông ngày nọ phiêu bồng triều xa
 
Ngày tàn tháng lụn năm qua
Tiếng chim mùa gọi quê nhà đâu đây
Xuân nào thẩm lá xanh cây
Hạ vàng nắng thả khói mây trùng trùng
Thu gieo sợi rối sợi chùng
Đông phong trĩu nặng lạnh khung cửa hờ
 
Ở đây trời đất tình cờ
Hân hoan bữa đó sững sờ bữa kìa
Khi tương ngộ lúc đoạn lìa
Phút vui họp mặt giây chia cắt lòng
Ở đây sáng đợi chiều mong
Ưu tư đất lạ hồn chong quê nhà.

 
KHÚC CUỒNG CA

Tình cờ nhặt khúc cuồng ca
Thương đời trầm ngải sa đà hát rong
Từng chiều uống cạn cơn giông
Nhớ xưa từ độ hoa vông điểm cành
Nhớ xưa từ phượng đỏ nhành
Từ sông biệt khúc cội ngành cổ sơ
Từ quê hương gãy ngọn cờ
Tha phương xứ lạ ngu ngơ khóc cười
 
Nhớ xưa con mắt hổ ngươi
Răng đen ai nhuộm nụ cười vỡ trăng
Đuôi gà mỏ quạ vành khăn
Thắt lưng hoa lý váy thâm yếm đào
Hội Lim nghiêng nón quai thao
Hát câu Quan Họ nắng chao sân đình
 
Hương Giang sầu tím mông mênh
Đò nan thả giọng Nam Bình Nam Ai
Cầu Tràng Tiền mấy nhịp vài
Khoan dung Tôn Nữ vàng phai dáng mờ
Trãi lòng chiếc nón bài thơ
Phôi pha áo tím hững hờ qua sông
Mưa thì thầm ngọn sầu đông
Điệu đàn Lưu Thủy nối dòng Hành Vân
 
Lụa hong màu nắng trắng ngần
Xôn xao lá đuổi bước chân phố gầy
Đường phượng buông tóc vờn bay
Mắt đèn xanh đỏ dõi vay nụ cười
Trầm buồn ngõ vắng mưa rơi
Bánh xe thổ mộ chở đời nhân sinh
Mái chùa chim sẻ nghe kinh
Lầu chuông trăng gõ chày kình vọng âm
Tương tư so phím lục cầm
Muối gừng trầm quế tơ tằm gọi nhau.

 
SƠ GIAO
Sơ giao từ lúc khởi đầu
Nửa thương quán trọ nửa sầu điếm canh
Một vòng chân chạy loanh quanh
Đuổi mây đầu dốc giỡn gành triều xa
Giấc đêm ngủ đậu hiên nhà
Nghe ca dao gọi canh gà gáy khuya
 
Sông dài chín khúc rẽ chia
Bên này nước lớn bên kia nước ròng
Cánh cò cõng nắng qua sông
Sầu trơ gốc rạ xót lòng lúa chiêm
Thuyền trăng chở đoạn đờn kìm
Thả câu vọng cổ qua miền nông dinh
Đèn chong vỡ ấm bờ kinh
Thương hồ gõ nhịp huê tình hát rao.
 
 
ĐOẠN TRẦM LUÂN

Biển còn sóng vỗ triều chao
Sao vườn hoang vắng giậu rào nắng xiên
Cõi nhà lạc bút lạnh nghiên
Bụi thời gian phủ thánh hiền nhện giăng
 
Hỏi đâu gác gió lầu trăng
Nhốt bài thơ cổ nặng oằn mái tây
Người xưa giờ khuất chân mây
Âm dương nhật nguyệt đong đầy thế nhân
 
Bước chân cố quận đôi lần
Nghe tâm muối xát nghe giần ruột đau
Quê hương chìm nổi bể dâu
Phận người bóng xế chìm sâu dòng đời
 
Đoạn trầm luân lạc mù khơi
Hắt hiu gió đứng bên trời lưa thưa
Đất mùa khô hạn cầu mưa
Trăm con nước lũ rừng chưa tràn về
Đầu nguồn trông ngóng cuối quê
Lòng khe dạ suối bộn bề nước non.
 

TRANG HUYỀN SỬ

Lần trang sử chạm màu son
Một dòng Hồng Lạc vuông tròn giang san
Thớt voi phất ngọn cờ vàng
Sa cơ nhị nữ Hát Giang gối đầu
 
Mười năm ẩn náu rừng sâu
Cờ đào áo vải thấm màu nắng nung
Ngựa bon sải vó thư hùng
Hoàng bào hoán soái trùng trùng giải vây
 
Đường chim biển sóng lạnh đầy
Triều dâng gió chẻ sương vây ngút ngàn
Một thân lá ngọc cành vàng
Hai châu Ô Lý dạ mang mang sầu
Nẻo trời cố quốc ngàn dâu
Ngoái trông lớp lớp trắng màu mây trôi.
 
Đêm dài bấc lụn đèn côi
Bóng chinh phu sải bước ngoài ải quan
Nghiêng soi nửa mảnh trăng tàn
Khi in gối lẻ lúc tan dặm trường
Khi sầu theo nhịp thoi vương
Khi trông trống điểm đoạn đường chiến chinh
 
Trầm kha một kiếp nhân sinh
Ba chìm bảy nổi lênh đênh phận người
Chữ tài chữ mệnh trớ trêu
Con thuyền ngôn ngữ chở Kiều qua sông
 
Âm âm vỗ mặt trống đồng
Khai sơn phá thạch nối dòng rồng tiên
Nước đi từ buổi sơ nguyên
Giáo gươm lạc ngựa trống chiêng bụi mờ
Nước tràn trang sử nguyên sơ
Nước về oan khúc ngọn cờ thiên di
 
Đã phai màu áo dã quỳ
Hồn đau khói ám thành trì phế hưng
Bước chân vân cẩu ngập ngừng
Lưng trời chim vẽ ngại ngùng đường bay.
 

LẠC LOÀI

Ta con ngựa lạc hoang bầy
Cuối đời ăn cỏ trời tây ngậm ngùi
Bao giờ nắng mới reo vui
Để đồng đông rộn chân cười bội thâu
Ngày mùa gặt lúa ruộng sâu
Đêm trăng buông lưới thuyền câu giữa dòng
 
Lạc loài nhánh tảo nhành rong
Ta con cá lội ngược dòng tử sinh
Chênh vênh ngưỡng cửa vô tình
Hỏi tâm hỏi bóng hỏi hình trụ đâu
Cõi người một vũng nông sâu
Bao năm nước chảy còn cau mặt buồn.

 
ĐƠN SƠ

Bờ xa sóng vỗ mạn nguồn
Trắng hàng lau vẫy nước tuôn sông đầy
Tháp Hời ngả bóng trời tây
Lưng đồi cây khế cuối ngày trổ bông
 
Con trăng mười sáu chưa chồng
Khép tà áo nguyệt mùa hong dáng chờ 
Quế trầm đẫm nụ mai mơ 
Gầy vai dã hạc vàng tơ óng tằm
 
Cổ thi gối mộng khuôn nằm
Ẩn lan vóc ngọc điệu cầm nhã ca
Đơn sơ áo trắng lụa ngà
Ngập ngừng cửa lớp hồn pha ráng ngày
Hái chùm ngâu buộc tóc bay
Dấu trong trang vở vàng tay mắt cười
Tan trường vành nón hổ ngươi
Che nghiêng cặp sách mộng đời nụ xanh
 
Biển sâu dỗ giọng cầm canh
Hải âu chao cánh đầu gành bãi xa
Đường chiều phố bước chân qua
Dăm con bướm nhỏ lẫn tà áo thơ 
 
Bãi xưa sóng vỗ xô bờ
Dấu xưa trên cát trăng ngơ ngẩn tìm
Vườn xưa rớt lạnh tiếng chim
Lời xưa đâu đó ẩn chìm tuổi xanh
 
Bỏ sông về biển không đành
Xa rừng xuống phố sầu quanh ngõ dài
Qua thời tóc xõa ngang vai
Qua thời guốc mộc gót hài chênh vênh
 
Mây kia bỏ thác lìa ghềnh
Nép vành trăng muộn đáp đền nghĩa ân
Xé đôi vạt áo phù vân
Gói ngàn cánh hạt len chân bụi hồng
 
Em xưa búi tóc theo chồng
Đành thôi cởi trả tấm lòng gió bay
 Ôm vầng nhật nguyệt vơi đầy
Hai vai nặng gánh tháng ngày lưu dung.
 
 
CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ

Ai so phím lạc tơ chùng
Tiếng đàn cố lý trùng trùng sóng xô
Chồn chân triền đá ngựa thồ
Quay đầu hí lộng rừng khô khốc buồn
 
Nửa đời trả nợ áo cơm
Con chim vườn nọ chiều hôm nhớ nhà
Dùng dằng theo tiếng vạc qua
Nhớ đêm gạo giã nhớ gà gáy trưa
 
Nhớ bong bóng vỡ trời mưa
Nhớ sông bến cạn đò đưa trăng về
Nhớ chuông gióng giả chùa quê
Nhớ câu hát đối ướm lời thề trao
 
Áo phơi nắng lụa bên rào
Tóc hong gió chẻ cầu ao trúc đùa
Nhớ rừng tim tím hoa mua
Nhớ đồng lúa trổ sóng lùa lanh canh
 
Trắng vườn hoa bưởi hoa chanh
Mỉm cười ngó ánh nắng hanh đầu ngày
Buồn buồn tàu chuối vẫy tay
Chào con dế nhỏ bỏ bầy ra riêng
Ong bầu hút nhụy tháng giêng
Lưa thưa thiên lý bên hiên nắng giàn
Giậu nghiêng hoa mướp trổ vàng
Ve sầu nhớ bạn kêu khan vườn hè
 
Bỏ nguồn bỏ suối bỏ khe
Trăm con nước nhỏ bỏ bè ra sông
Em xưa cũng bỏ theo chồng
Con sông mùa nọ lớn ròng ai hay.
 
 
ĐUỐI GIỮA TRÙNG VÂY

Người còn gối mộng mây bay
Ta giờ đuối giữa trùng vây chợ đời
Trách lòng vầy lại cuộc chơi
Chưa vui bao mấy đã bời bời xa
 
Tàu còn ghé lại sân ga
Nhưng chân lữ khách đã qua bến dừng
Chiều xuôi qua lũng qua rừng
Lòng ta ở lại rưng rưng chút sầu
 
Mùa đi áo bạc ngàn lau
Đời ta sương tuyết mái đầu tạm dung
Thời gian gõ sợi tơ chùng
Nghe đêm vọng tiếng muôn trùng hỗn mang
 
Nghe đau hương lửa đá vàng
Nghe đau chút nghĩa tro than cuối đời
Hỏi người gom gió ngàn khơi
Bao giờ thuyền chở lại lời nước non?
 
 
GIÃ TỪ

Bao năm chân bước dặm mòn
Hai vai nặng chút tình con gánh gồng
Một chiều uống cạn cơn giông
Nghe đau từ thuở để lòng gió bay
Nợ người vay trả trả vay
Thôi thì cạn chén heo may giã từ
Mốt mai mưa ướt tờ thư
Mực nhòa đọng cốc tâm hư uống tràn.
 
 
CỐ TRI

Cố tri như nén nhang tàn
Nửa đêm thắp lạnh bàng hoàng lệ xanh
Đường trần chân chạy vòng quanh
Biển trầm luân lạc tâm đành đoạn đau
Xuân nào quên nỗi nhớ nhau
Hạ thôi bối rối áo màu thanh thiên
Thu vàng trang giấy hoa tiên
Đông phong khép lại một miền tà dương
Giang tay gảy khúc đoạn trường
Khi tan biển sáng lúc vương rừng chiều
Khi trầm thân chốn tịch liêu
Khi bay lãng đãng ngọn triều sóng lơi.
 
 
RA PHỐ NHẶT ĐỜI

Sáng ra phố nhặt mặt trời                                                   
Nhặt trong vô lượng những lời u minh
Rưng rưng cuối nhặt bóng mình
Đã trần ai khốn chông chênh tháng ngày.
 
Bạt ngàn mỏi vết chim bay
Níu hư vô hỏi cao dày tầng không
Xa thuyền níu bóng hỏi sông
Khuất người níu mộng hỏi lòng đầy vơi
 
Sáng ra phố nhặt tình đời
Nhặt tâm vọng động nhặt lời vong ân
Đa đoan trầm ngải bao  lần
Quẩn quanh mê lộ cũng ngần chiêm bao
 
Trăng đùa nhành trúc hư hao
Gió ru đêm lạnh thì thào ngõ quanh
Phố khuya đèn thức ngọn xanh
Hồn ta chiếc lá đoạn cành tiếc sương.
 

MIỀN TƠ TÓC

Ráng chiều dọi bóng cố hương
Nghe trong cay đắng ngọt đường mía lau
Xưa chung qua một nhịp cầu
Dừng chân têm vội miếng trầu nên duyên
Gió trăng chở khẳm lòng thuyền
Nắng mưa ấm lạnh một miền tóc tơ.
 

ƯU TƯ

Ở đây trời đất đôi bờ
Hân hoan bữa đó hững hờ bữa kia
Khi hạnh ngộ lúc đoạn lìa
Khi tra dạ nhớ lúc chia nỗi lòng
Ở đây năm tháng chờ mong
Ưu tư mắt nọ nhuốm dòng khói mây.
 

ĐOẠN TRƯỜNG CHIÊM BAO

Nước trôi bờ lạnh sông đầy
Thuyền ai chở khẳm khoang đầy khoang vơi
Qua cầu nhặt bóng trăng rơi
Nhớ con đò nhỏ dấu đời Trương Chi
Lững lơ tiếng sáo thầm thì
Lầu hoa dỗ giấc xuân quỳ Mỵ Nương
Thắt lòng ngọc lỡ châu vương
Đáy ly nào đọng đoạn trường chiêm bao.

 
THẮP TỎ NGỌN NGUỒN

Bấc tàn dĩa cạn dầu hao
Tiếng tằm ăn rỗi lao xao nông đầy
Trồng dâu nuôi kén hao gầy
Ươm tơ dệt vải tháng ngày cưu mang
Đêm đêm chung ngọn nến vàng
Bởi người kinh sử nên nàng quay tơ
Mốt mai – đâu chuyện tình cờ
Vinh quy bái tổ - vườn trơ giậu buồn
Nhện giăng – rèm phủ - trướng buông
Đèn khuya thắp tỏ ngọn nguồn Châu Long
Đèn khuya một ngọn đục trong
Soi tâm bất nhẫn soi lòng dạ đau.



TÌNH CỜ

Tình cờ ta lại gặp nhau
Vàng tơ trắng tóc một màu thời gian
Hắt hiu hai ngọn đèn tàn
Âm dương sấp ngửa tương quan bàng hoàng
 
Ngậm ngùi trải mối tình con
Ba mươi năm tưởng hao mòn lệ đong
Nắng rơi từng giọt đắng lòng
Trong giờ tương ngộ theo dòng biển dâu
 
Tình cờ ta lại gặp nhau
Sương sa phủ nhuộm mái đầu tạm dung
Đàn kia phím lạc tơ chùng
Cung đây lỗi nhịp ngại ngùng so giây
 
Dùng dằng tay nắm bàn tay
Giữ chi cay đắng chuỗi ngày thơ ngây
Hôm nay hạnh ngộ nhau đây
Thì thôi trả hết tình đầy tình vơi
 
Mai kia xuôi ngược phương trời
Ta về xây mộ chôn đời tóc tơ
Ta về khép lại trang thơ
Gói câu tình nghĩa thả bờ nhân gian
Đêm dài ngậm tiếng thở than
Sá chi một nén nhang tàn lạnh căm.
 

ĐIỆU BUỒN LỨA ĐÔI

Mắt nào giọt lệ sủi tăm
Môi ta mật đắng cạn trầm đáy ly
Hồn nào trải khối tình si
Tim ta chia những lối đi đọa đầy
 
Trăng nằm ngái ngủ ngọn cây
Buồn kia chín nẫu rụng đầy trang thơ
Mùa đi hạ đợi xuân chờ
Lòng ta đông chí hững hờ thu phân
 
Vui xa bỏ lửng sầu gần
Một đời trầm ngãi ngại ngần lứa đôi
Ngu ngơ ngọn tóc rẽ đôi
Cõi xưa đã lỡ tâm bồi hồi đau
 
Áo xưa nắng tạt mưa nhàu
Ai đau lòng vải bạc màu khói mây
Dáng xưa dã hạc mai gầy
Vấp chân trợt ngã vũng lầy nhân gian
 
Nến khuya nhỏ lệ đôi hàng
Trang thơ ngày cũ úa vàng đợi mong
Hắt hiu một ngọn đèn chong
Soi từ vạn đại dắt hư không về
 
Gọi người đầu ngọn sơn khê
Gọi người cuối bãi sông quê nắng tràn
Gọi người trảy chuyến đò ngang
Có nghe nước chảy trường giang vơi đầy.
 

BÓNG MẸ GIÀ

Hôm về tay nắm bàn tay
Đếm chân mắt rạn hao gầy xanh xao
Mẹ như tre trúc rì rào
Trưa ngồi vo gạo cầu ao chợt buồn
 
Nghĩ ngày nắng tạt mưa tuôn
Nghĩ ngày tận tuyệt ruộng vườn mẹ đi
Non cao nấm mộ xanh rì
Lòng con nghe đã phân ly đoạn trường
 
Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau *
Nghìn xưa dõi mãi nghìn sau
Mình con đứng vịn chân cầu ngó lui
 
Mình con một nỗi ngậm ngùi
Xa cha mất mẹ mồ côi phận mình
Kia hoàng hôn nọ bình minh
Đất trời vầy cuộc tử sinh xoay vần
 
Sân ga bóng mẹ tần ngần
Còi tàu như thét như giần ruột đau
Quay lưng nón nhỏ che đầu
Khăn trầu len lén mẹ lau lệ tràn
 
Trời quê nắng đổ chan chan
Lòng con như đã hàng hàng mưa tuôn
Mẹ về vai áo thõng buông
Con đi ôm cả quê hương nhạt nhòa
 
Mẹ về luống cải tàn hoa
Con đi ngậm tiếng khóc òa trên môi
Sân ga bỏ trống chổ ngồi
Hồn con đã chật một nơi mẹ về.

 
THUYỀN QUYÊN

Qua sông đổ ánh trăng thề
Xếp vuông khăn gói phu thê nghĩa tình
Thôi sông ở lại một mình
Thuyền quyên ra biển lênh đênh với đời
Sông ơi…đã lỡ cuộc chơi
Vỗ chi tiếng sóng ru lời vàng phai
Sông ơi…dòng chảy dặm dài
Chắc chi níu được dấu hài thuyền quyên
Nông sâu một lúm đồng tiền
Bao năm chôn giấu muộn phiền thế gian.
 

KHĂN ÁO VÔ TÌNH

Cống hò xang xự tình tang
Vỡ câu lục bát úa vàng nghĩa ân
Vần gieo lạc vận bao lần
Sai niêm trái luật trụi trần nhánh thơ
Mộng nào dệt mộng tầm tơ
Mộng nào giãy chết bên bờ nhân sinh
Nhân vô ảnh bóng vô hình
Tội người khăn áo vô tình gửi trao.
 

VỰC NGƯỜI

Vực người đầu sóng lao đao
Vực người cuối dốc lao đao phận hờ
Vực người từ lỡ giấc mơ
Vực người sấp ngửa bên bờ nhân gian
Vực người ngưỡng cửa lầm than
Vực người từ thuở cung đàn lỗi dây.

 
LÒNG TA LÀ MỘT BÀI THƠ

Qua sông thấy nước cau mày
Qua rừng thấy lá rụng đầy gốc xưa
Qua đường thấy nắng lưa thưa
Qua ta thấy bóng người đưa tiễn người
Chiều phai nắng nhạt môi cười
Mắt hoàng hôn tắt lửa cời tro than
Mùa thu chôn lá thu vàng
Lòng ta trống vọng vang vang sấm rền
Lòng ta gõ phách khua sên
Gióng hồi chuông tạ đáp đền tóc tờ
Lòng ta là một bài thơ
Còn nguyên nét mục trên tờ hoa tiên.

 
SẦU

Sầu đi từ cõi ưu phiền
Sầu đi từ thuở mạn thuyền sóng xô
Sầu từ vạn kỷ sầu vô
Sầu từ đầu núi lô nhô sầu về
Người vui trăng gió hội hè
Ta buồn từ thuở suối khe bỏ nguồn.
 

ĐỒNG VỌNG

Lắt lay giữa cõi vô thường
Bài thơ hay khúc đoạn trường nhân gian
Chẻ đôi núi tảng truông ngân
Chôn trang huyền sử dạ mang mang sầu
Trùng khơi một vết hải âu
Chìm trong biển lớn dòng sâu ngọn triều
Chim bay khuất nẻo phù kiều
Tiếng kêu đồng vọng chín chiều ruột đau.
 

TRO THAN

Tình cờ ta gặp lại nhau
Vòng tay ấm lạnh mái đầu tro than
Khơi chi hương lửa đá vàng
Giữ chi một đóm lửa tàn than tro
Gối tay giấc lạnh nằm tro
Nghe mùa chín tới lỡ đò qua sông
Chênh vênh guốc mộc bụi hồng
Xếp manh áo lụa đoạn lòng tháng năm.
 

KHÓC MỘT DÒNG SÔNG

Ta đi từ ấy trăng rằm
Quẩn quanh giữa chốn thăng trầm sắc không
Ta đi khóc một dòng sông
Lỗi chèo sai nhịp trói lòng thuyền xưa
 
Gió đùa đọng bóng lau thưa
Hồn ta con nước theo mùa chảy rong
Hồn ta mưa khỏa dấu chân
Hồn ta lá ẩn trong ngần nắng reo
 
Hồn ta đỉnh dốc lưng đèo
Hồn ta đá dựng cheo leo giữa rừng
Hồn ta phố nhỏ nghiêng lưng
Hồn ta mấy ngọn đèn trừng mắt trông
 
Ta đi khóc một dòng sông
Đã chìm mất bóng giữa lòng sóng chao.
 

KHÚC THI SẦU

Say đi quên mộng hư hao
Quên đêm nguyệt khuyết lao đao sông đầy
Say đi quên lệ thương vay
Quên chiều nắng nhạt hiên vầy bóng loang
Nguyệt quỳnh quên dấu môi ngoan
Quên đêm dỗ bóng thân mòn cỏ đau.
 
Say đi quên khúc thi sầu
Quên câu lục bát qua cầu trót rơi
Tháng năm ấm lạnh tình đời
Say đi quên thuở lưng trời mây bay
Say đi quên dáng mai gầy
Quên vai dã hạc trả vay nụ cười
Say đi quên đất quên người
Quên tên quên tuổi quên thời ngu ngơ.
 
 
THỞ DÀI

Thở dài mấy tiếng vào thơ
Lao xao nông kén nhả tơ phận tằm
Thở dài một tiếng từ tâm
Nghe sao như thể trăm năm vọng về
 
Thở dài một tiếng u mê
Dấu trong sâu nặng nhiêu khê tình đời
Thở dài thở vắn rồi thôi
Nén hơi dấu kín một đời thế gian
 
Đêm chia nhật nguyệt đôi hàng
Ngày chia cố quận quan san nghìn trùng
Sầu chia mấy cội vô cùng
Lửng lơ cõi nhớ lưng chừng cõi quên
 
Thở dài nghe quá buồn tênh
Thả lòng cho sóng lênh đênh vật vờ.
 

MỘT CHỔ TRỐN TÌM

Lúc buồn lại trốn vào thơ
Tìm trăng quê cũ tìm bờ bến xưa
Lòng chùng theo tiếng gà trưa
Ầu ơ ấm nhịp võng đưa mẹ hời
 
Đằm đằm mái rạ mưa rơi
Nồi cơm chín tới lửa khơi bếp nồng
Ngậy mùi cây bưởi ra bông
Hoa cau ẩn ngọn trầu không vườn nhà
 
Mẹ ngồi giữ nắng tháng ba
Thẩm màu áo lục nụ cà tím nương
Đồng cao tung gió vãi sương
Ruộng sâu cha đắp khai mương vỡ bờ
 
Cánh diều nâu cột ước mơ
Dài tay con thả tuổi thơ đường làng
Giậu xanh bướm trắng hoa vàng
Líu lo chim sẻ rộn ràng lối quê
 
Vang vang trống giục trường về
Cắp hông cặp vở ngu ngơ đánh vần
Đường quê cỏ rối bàn chân
Dăm con dế nhỏ tần ngần bước theo
 
Tre đùa sợi nắng trong veo
Sẩy tay rớt động ao bèo hoa dâu
Nhện buồn đan áo tường nâu
Trời mưa ướt áo rách nhàu sợi tơ
 
Thuyền đi bến đợi sông chờ
Xuôi miền phố thị hồn mơ ruộng đồng
Làng xa khuất nẻo bụi hồng
Mắt người kẻ chợ dõi trông quê nghèo
 
Chiều phai nắng tắt lưng đèo
Chim bay đầu núi lửa reo xóm chài
Bỏ rừng xuống phố sinh nhai
Còn nghe tiếng quốc vọng dài giấc đêm.
 

TRĂNG HOA

Tối qua trăng rụng đầu thềm
Sáng ra dấu nguyệt còn trên dáng quỳnh
Vàng rơi một đóa lặng thinh
Gục đầu thương tiếc chút tình trăng hoa
Sắc phai phấn nhạt hương nhòa
Trăng tà nguyệt tận lô xô mộng đầu.

 
THÔI ĐỪNG NÍU NHAU

Phôi phai một thuở tình sầu
Hồ rêu xanh cũng ngã màu thời gian
Thở hơi lạnh đóm lửa tàn
Xô đời sóng vỗ mây tan nguyệt trầm
Nhìn nhau mắt dõi đăm đăm
Hóa thân ngẫu tượng mưa dầm nắng dan
 
Chia ngôi rẽ tóc song hàng
Hồn chùng theo chiếc lá vàng rụng qua
Cố tri như đã chia xa
Bình minh dấu mặt chiều tà quay lưng
Đuối trông đèn phố rưng rưng
Gió trăng hoa bướm…thôi đừng níu nhau.
 

RỒI MAI MỘT CHỔ NẰM

Tuyết sương phai nhạt áo nhàu
Tháng năm nhuộm trắng mái đầu trầm mê
Quẩn quanh ngõ đến nẻo về
Mười lăm năm mãi bộn bề đất xa
 
Quê người luống cúc vàng hoa
Quê nhà sim tím tím nhòa rừng thưa
Hỏi thầm đâu có tiễn đưa
Sao lòng xao xác gà trưa giọng buồn
 
Rồi mai tay thỏng chân buông
Như con suối nhỏ bỏ nguồn về đâu
Rồi mai dưới đáy mộ sâu
Niềm vui cũng hết mối sầu cũng thôi
 
Yêu thương để lại cho đời
Đắng cay gói ghém đầy vơi huyệt nằm
Rồi mai một chổ lặng thầm
Nắng đan cỏ rối mưa chằm rễ mơ
Ôm lòng mộ lạnh nằm trơ
Nghe trời gọi đất chia bờ nhân gian.



DÙNG DẰNG

Dùng dằng như chuyến tàu ngang
Muốn quên ga cũ lại mang mang lòng.
Dùng dằng như nắng nhớ sông
Như triều nhớ biển như đồng nhớ mưa
 
Dùng dằng như  buổi  tiễn  đưa
Không vơi lòng nhớ chưa vừa dạ thương
Dùng dằng như sợi tơ vương
Mối buông sợ đứt mối nương sợ chùng
 
Dùng dằng như kẻ tình chung
Nửa lao ngọn sóng nửa cùng đáy sâu
Thương nhau đã bạc mái đầu
Âm âm lửa trấu nát nhàu than tro
 
Dùng dằng một chổ nằm co
Khi trăn trở chiếu lúc vò chăn đơn
Dùng dằng muốn tỏ nguồn cơn
Bỗng dưng thinh lặng tủi hờn phận côi

Dùng dằng nữa đứng nữa ngồi
Lên non nhớ phố xuống  đồi  nhớ  trăng
Dùng dằng con mắt lá răm
Theo mưa ra biển lại băng về rừng
 
Dùng dằng lệ nhỏ rưng  rưng
Cúi  trông bóng ngã bỗng  dưng  lại  cười
Khua  chân  bước  giữa  chợ  đời
Tưởng đâu nghìn tuổi tự thời  nguyên  sơ
 
Tưởng đâu trẻ dại nào  ngờ
Hai vai trĩu nặng đôi  bờ  tử  sinh
Dùng dằng món nợ  ân  tình
Nửa vay  nửa  trả  một  mình  buồn  tênh
 
Dùng dằng chợt nhớ chợt quên
Chút sương chút khói lênh  đênh  giữa  đời
Dùng dằng muốn bỏ cuộc chơi.
Hay đâu tay đã níu lời díu dan.
 
 
VỌNG NIỆM

Khơi đêm lạnh đóm lửa tàn
Tưởng quên đành đoạn bỗng bàng hoàng đau
Có gì như thể nhớ nhau
Có gì như đã biển dâu đoạn trường
Người đi lạnh áo phong sương
Người về bạt gió đầu truông sững sờ
Gom mùa phai cũ thành thơ
Chảy tràn lệ ố hoen tờ bối thi
Xé lòng vạt áo phân ly
Nghe trong vô lượng từ bi đất trời
Thả phiền muộn đó xuôi trôi
Về miền vọng niệm tâm đời sơ khai.
 

LẠC

Về rừng cuốc đất trồng mai
Mười năm hoa nở một vài nụ xuân
Nhớ xưa rón rén ngập ngừng
Ngóng tìm cố quận bỗng rưng dạ sầu
 
Tìm người chẳng thấy người đâu
Tìm quê quán nọ biển dâu đoạn trường
Tìm trong bốn cõi vô thường
Nhánh sông miên viễn về phương trời nào.
 
 
VAI HẸN

Chồng chành gánh khúc ca dao
Vai sáu vai tám lao đao tháng ngày
Vai gầy rã cánh vạc bay
Vai còng trĩu nặng vũng lầy nhân gian
Vai nghiêng buồn dựng mây ngàn
Vai chùng gá nghĩa đá vàng than tro
Vai đo sầu mộng buồn xo
Vai ôm chiếc bóng co ro giữa trời
Vai chìm con sóng viễn khơi
Vai treo đáy vực tình đời đục trong
Hẹn vai đi với cuộc trần
Vai ca dao bỗng trợt chân dại khờ.
 

THIỀN SƯ

Tay  nào  khoan  nhặt  đàn  tơ
Tay  nào  gõ  nhịp  trên  tờ  hoa  kinh
Tay  nào  khép  cửa  vô  minh
Tay  nào  hệ  lụy  chút  tình  thế  nhân
Cổ  am  sao  mọc  tần  ngần
Thiền  sư  thắp  nến  ngồi  hong  tuổi  đời
Tàn  canh  nến  tắt  sao  rơi
Chừng  đâu  dưới  phố  vọng  lời  cố  tri
Chừng  đâu  lưng  núi  trăng  đi
Bước  chân  nguyệt  bạch  ôm  ghì  dấu  rêu
Ngập  ngừng  đêm  nén  tiếng  kêu
Thời  kinh  bát  nhã  liêu  xiêu  hương  trầm.



NGỘ

Chòng chành giọt lệ tháng năm
Khi thăng mạch sống khi trầm cõi tâm
Lời kinh vỡ giọng trăng rằm
Mười phương góp nhặt nụ mầm suối tuôn
Thoáng nghe nhịp mỏ hồi chuông
Giật mình chợt ngộ cội nguồn sắc không
Thuyền thơ đã đắm giữa dòng
Một hồn cổ nguyệt qua sông dùng dằng.
 
 
 
Bản quyền thuộc về Phanthingonngu.com | 2016
Back to content | Back to main menu