Phan Thi Ngon Ngu Official Site

Go to content

Main menu:

.

SÁCH THƠ
CUỐI CON ĐƯỜNG NGÓ LẠI


EM VẪN BÊN ĐỜI ANH LẶNG LẼ

Có bao giờ anh hiểu được lòng em
hiểu những đắng cay một đời làm vợ
những ưu tư – buồn vui – trăn trở
những lo toan qua từng tháng năm dài
những muộn phiền chồng chất hai vai
những mệt mỏi bao tuổi đời còn lại
 
Ta có nhau sao in hình trống trãi
ta có nhau sao chua xót ngậm ngùi
bởi vô tình đánh mất những ngày vui
trong khi em đã vì anh tất cả
em bên – anh vẫn như người xa lạ
giữa đời anh em bóng ngã chân người
tội cho mình – tội em lắm anh ơi
mưa vẫn đổ quanh đời nhau quạnh quẽ
 
Như em vẫn bên đời anh lặng lẽ
làm con đò xuôi ngược mặt sông sâu
chắc bây giờ anh hiểu được lòng nhau
hiểu những ưu tư cuộc đời làm vợ
những đắng cay buồn vui trăn trở
những lo toan qua từng tháng năm dài
 
Chắc bây giờ anh đã muốn chung vai
gánh hộ em chút phần đời còn lại
gánh hộ em những nẻo đường trống trãi
những bệnh đau sinh tử cõi người
những buổi chiều nắng rớt – sáng mưa rơi
những đêm lạnh bão thổi qua vườn tuyết
gánh một mảnh trăng tròn trăng khuyết
những vì sao rơi lạc lối về…
 
Chắc bây giờ anh cũng thấy nhiêu khê
khi đã chọn một người thơ làm vợ
có hỏi lòng – chẳng lẽ ta lầm lỡ
hay nợ duyên cơ nhỡ phải đành…
 
Cuộc đời đâu chỉ mỗi màu xanh
cũng có lúc mưa gầm nắng đổ
cũng có lúc mây vần biển nộ
bên đời nhau giọng bấc giọng chì
bên đời nhau nặng bước chân đi
nặng giấc ngủ đêm dài mộng mị
 
Chắc anh hiểu cuộc đời đâu chỉ
hương cốm hương chanh hoa nở ngày mùa
mai mốt rồi ngựa bỏ cuộc đua
em cũng sẽ nằm sâu ba tấc đất
có gào thét – áo quan ngày mỗi chật
anh một mình thao thức những lo toan
anh bạc đầu bươn chải chuyện áo cơm
chuyện mai nắng – mốt mưa – ngày kia gió
thuốc uống lầm toa – cơm ăn bữa bỏ
áo cài khuy vạt ngắn vạt dài…
 
Chắc bây giờ anh hiểu chẳng còn ai
để ấm lạnh hai bờ vai trống trãi
em sẽ đi… và anh còn ở lại
có thả lòng trang trãi nghĩa phụ thê?

 
LỤC TUẦN

Đóm lửa trong tim đã tàn
tuổi vàng tro than sắp lạnh
mang một nỗi sầu cô quạnh
lang thang cuối đất cùng trời
 
Hôm nay dừng lại cuộc chơi
liêu xiêu bóng dài đuổi bóng
rượu đời ôm vò độc ẩm
đắng cay lúy túy môi cười
 
Dốc cạn ly mời sinh tử
ngủ vùi say chốn nhân gian
hoàng hôn buông tay xuống núi
chiều nghiêng vụt cánh chim ngàn
 
Nghe hồn ai bên kia gọi
giọng buồn chẻ vỡ vành trăng
sống tràn đuổi xô biển vắng
lòng ta những bước chân hằn
 
Thức giấc lục tuần đứng đợi
bấp bênh bờ vực sống còn
bệnh tật cây ươm mầm lớn
mai rồi sao rụng đầu non.

 
MỘT CHỖ NẰM

Bàn tay níu hụt đời rơi buông thỏng
xuôi đôi chân rong ruổi đuổi trần đời
mai mỏi mệt dấu mình trong huyệt tối
nghe thời gian yên lắng lặng thinh rơi
 
Đêm cô quạnh chuyện trò giun dế kể
quên vòng vo thả bắt thế nhân tình
quên mắt nhìn heo hút bước sinh linh
quên thúc gọi – cạn niềm đau nỗi nhớ
 
Mai đất lạnh – một chỗ nằm yên thở
một chỗ nằm trăn trở mỏi xương khô
đôi mắt rỗng đọng mưa thành hồ lệ
khóc nhân gian năm tháng cỏ xanh mồ.

 
TƯỞNG ĐÂU LÀ ĐIỂM CUỐI

Tưởng đâu về đất xa trời
nào hay bóng vẫn nổi trôi chợ đời
tưởng rằng huyệt mộ đầy vơi
nằm nghe tóc mục chôn lời đục trong
tưởng đâu mất dấu cuộc trần
nào hay chân vẫn lần khân tháng ngày
tưởng rằng thôi mộng mây bay
tưởng rằng thôi trả thôi vay nợ người
tưởng rằng mắt nhắm tay xuôi
là thôi trăn trở ngậm ngùi thế gian
nào hay lệ vẫn chia hàng
nào hay tim vẫn bàng hoàng nỗi đau
mong rồi tháng vội năm mau
là thôi chôn kín biển dâu đoạn trường
là thôi đi hết con đường
trầm luân khổ ải bi thương kiếp người
huyệt sâu khép chặt môi cười
giỡn trăng vờn nguyệt một đời thi nhân.

 
THU VỘI

Thu mới vừa chạm ngõ
vườn nhà lá đuổi nhau
mùa chừng se se lạnh
người vội bỏ đi đâu?
 
Áo mỏng chùng đêm quạnh
thơ nhàu giấc cô miên
trăng về khung cửa hẹp
tự tình chết oan khiên
 
Một mùa thu quá vội
tình thu cũng qua mau
mơ hồ đêm nhị hỷ
mùa nay gọi mùa sau.

 
CHI LẠ RỨA

Trời ơi chi lạ rứa hè
bỏ cây chết héo bỏ bè trôi sông
bỏ ai – O vội lấy chồng
để người bên nớ ngồi trông bên tề
 
Trời ơi chi lạ rứa thê
bỗng dưng giông gió cho tê tái buồn
ai mần nước chảy mưa tuôn
răng khôn trôi hết cái buồn ni đi
 
Trời ơi chi lạ rứa hì
khôn níu khôn kéo răng rì bước chân
xa quê lòng trũng tình chần
xa người con mắt thâm quầng sóng khơi
 
Trời ơi chi lạ rứa trời
sáng đưa trưa đợi thôi rồi tình xưa
hẹn hò chiều nắng đêm mưa
đón đưa từ buổi trăng vừa cài trâm
trời ơi lòng quế dạ trầm
buồn chi lạ rứa… mần răng hỡi trời?
Dặn lòng mai mốt rồi thôi
Mây ra biển bắc chớ ngồi ngó trông.


TRƯỚC BIỂN

Sáng ra trước biển nhìn sóng vỗ
đời đã hoàng hôn xuống mất rồi
những cánh buồm đi về ký ức
chở khẳm buồn vui năm tháng trôi
 
Chẳng biết chờ ai – chẳng đợi ai
hồn như trăm ngã nhánh sông dài
hồn như con nước ra biển lớn
bỗng nhớ dại khờ bến sông mai
 
Trước biển hỏi lòng buồn hay vui
hỏi đã buông tay những ngậm ngùi
hỏi đã thả trôi từng phiến muộn
để hồn theo đá cuội lăn xuôi
 
Muốn trốn đời ta đáy vực sâu
như ngày đêm chẳng thể gặp nhau
như nhật nguyệt hai vầng hư huyễn
tương ngộ chi rồi… để xa mau.
 
Hỏi biển đi đâu – biển về đâu
biển ngóng trông ai để bạc đầu
lòng ta không biển sao sóng nộ
đời quá thăng trầm hơn biển dâu
 
Hỏi biển về đâu – biển đi đâu
ta không là sóng sao bạc đầu
ta không là biển mênh mông rộng
sao chứa muôn trùng những khổ đau?

 
ĐA ĐOAN

Người về tu cội phúc
ta níu tình dây oan
chia đôi bờ bến mộng
một dòng thơ đa đoan
 
Trăng treo đầu ngọn sóng
trăng trầm đáy vực sâu
phố xưa màu nguyệt bạch
ta một thời đuổi nhau
 
Dài tay ôm biển cát
trông ngóng lưng chừng đồi
chân ngập ngừng xuống núi
thao thức ngọn đèn soi
 
Trăm năm còn đứng đợi
tóc rối vấn vòng lơi
áo nâu chùng đêm quạnh
sao lẻ một vì rơi
 
Đa đoan dòng thơ cũ
hương trầm mấy nén khơi
chùa cao chuông tiếng gọi
đôi nẻo – đạo và đời.

 
TIỄN BIỆT

Trên biển một lần đưa tiễn ai
khóc người nước mắt đẫm hai vai
nhìn nhau chưa nói lời chia cách
nghe gió trùng khơi tống biệt rồi
 
Hun hút chân trời cánh hải âu
một dòng tóc rối mãi về sau
dấu chân trên cát chìm theo sóng
sóng vỗ xô bờ - ta mất nhau
 
Sóng vỗ xô bờ - ta mất nhau
biển đời ngăn lối biết về đâu
dã tràng xe cát muôn niên khổ
thao thức tìm ai – sóng bạc đầu
 
Gió hát lưng trời khúc biệt ly
giọng buồn như thể tiễn nhau đi
nén hương không đốt hồn ám khói
duyên nợ chưa se đã lỗi nghì
 
Thôi thế cũng đành ta mất nhau
thuyền đi – thuyền đã thủy mộ sâu
tình ta như biển mênh mông rộng
tĩnh lặng – sao lòng sóng vỗ đau?

 
BUÔNG

Thả mưa ra biển
thả nước về nguồn
thả buồn trôi sông
thả lòng gió cuốn
 
Sáng mai ngủ muộn
nghe thời gian đi
nhẹ tiếng thở khì
xác thân nằm lại
 
Đất trời mặt khải
một gánh mây bay
lấp huyệt mộ đầy
buông tay nghiệp chướng
 
Trú trong tâm tưởng
hạt bụi tà dương
cúi xuống vô thường
ơn đời tri ngộ
 
Về nơi thiên cổ
cười với hư không
nhẹ dấu bụi hồng
thênh thang chân bước
 
Không còn sau trước
chẳng chốn đục trong
rũ sạch nợ trần
buông tay nghiệp chướng.

 
ĐỘC HÀNH

Lên rừng tìm nắng tìm mưa
tìm mây viết triệu ngày đưa tiễn mình
đèo cao gió vỡ lời kinh
vách ngăn đá dựng chênh vênh hình hài
sương chùng trĩu nặng mùa phai
vàng hanh lá trãi rũ dài tóc tơ
 
Buông tay rừng núi ơ hờ
nửa thương chiều tắt nửa chờ đợi đêm
xuống non quét gió đầu thềm
nghe vườn thu đã say mềm rượu đông
tiếng chim kêu lạnh cội hồng
chưa tàn năm đã héo bông xuân trà
 
Sông quê khuấy đọng tiếng gà
nhặt trong trăng vỡ mấy tà huy phai
nỗi đời trầm mặc hai vai
một phương cô tịch hình hài ẩn thân
nhìn quanh trời rộng đất gần
đôi bờ mộng thực mây vần giấc xưa
 
Mai rồi một chuyến đò đưa
qua sông là hết nhặt thưa cõi người
mộ sâu khép lại tâm đời
nắng mưa sương khói gói lời biển dâu
sao rơi nằng nặng mái đầu
nằm trong huyệt tối gọi nhau tương phùng.

 
QUÊ NHÀ

Quê nhà quá xa – ôi nhớ
về rồi lủi thủi vội đi
mẹ cha như tàu lá úa
đong đưa ôm trận gió – ghì
 
Đồng trên gọi tên mương dưới
nắng mưa lội nặng chân bùn
khói bếp rạc rời lửa nhóm
theo chiều thả sợi run run
 
Đường mòn quanh co câm nín
tình non nghĩa núi hao gầy
tre trúc che nghiêng đền miếu
chuông chùa thả rụng bóng lay
 
Ngóng đầu nhìn quê quán cũ
tuổi thơ đâu đó trốn tìm
mai kia không lần trở lại
mẹ buồn ngồi nhặt tiếng chim.

 
GIẤC TRƯA

Giấc trưa chong mắt ngó
tường vôi trắng lặng câm
gỗ nẻ từng tiếng nhỏ
nghe đau buốt chỗ nằm
 
Con dế nào nhớ bạn
góc nhà trốn khóc than
mùa thu đi qua cửa
bỏ lại những lá vàng
 
Có tiếng buồn rất khẽ
gọi thầm vết thương xưa
dấu sẹo hằn năm tháng
rát buốt cũng bằng thừa
 
Khép lại dòng thơ cũ
trang lòng lặng im hơi
giấc trưa dài ngáy ngủ
trói chặt một kiếp người.

 
TÔI TÌM TÔI

Tìm tôi thất phố lạc phường
đèn soi mắt đỏ bụi đường hỗn mang
tìm tôi xuống biển lên ngàn
mây bay đồi bắc sóng tràn bãi đông
tìm tôi nước chảy xa dòng
hụt hơi ngày đợi sang sông ngóng thuyền
tìm tôi nép góc trời riêng
lắng nghe tơ tóc dỗ niềm đau chung
tìm tôi nặng áo vai chùng
câu thơ thôi cũng tận cùng đắng cay
tìm tôi hết tháng cạn ngày
nghe thiên thu đứng cau mày lặng thinh
tìm tôi bắt bóng đuổi hình
giật mình khản tiếng chày kình vọng âm
tìm tôi khêu tỏ nén trầm
tử sinh khép mở cõi lầm bến mê
tìm tôi lạc nẻo đi về
mười phương cô tịch bốn bề lắt lay
tôi tìm tôi nợ trả vay
tôi tìm tôi – suốt kiếp này rồi thôi.
 

LỜI CUỐI

Chạm tay vào năm tháng
thêm ngơ ngẩn mối sầu
ta ngồi nghe thiên cổ
réo gọi từ mộ sâu
 
Chốn này nơi ở trọ
qua đêm rồi ra đi
bao năm trời lận đận
ngày sau giấc ngủ khì
 
Hồn nhiên như chú tiểu
nương nhờ cửa từ bi
không một đời khốn đốn
hỷ nộ và sân si
 
Người ghét thương ơi… hãy
thương ghét vội đôi ngày
sợ mai kia chẳng kịp
gởi nhau lời chia tay.


RA ĐI

Chiều phai sắc tím chân trời thẩm
lạnh ngắt hoàng hôn một tiếng chim
ai gói hồn ta vuông lụa trắng
cất vào ngăn tủ lặng thinh im
 
Nghe bước thời gian chậm chậm đi
đường xa còn vương tuổi xuân thì
dấu xưa khép mở khung trời mộng
chưa phút tương phùng đã biệt ly
 
Thôi thế là thôi nợ trả vay
trần gian nay phủi trắng đôi tay
thong dong chân bước miền sương khói
đất lạnh – tay ai lấp huyệt đầy.

 
TỰ BẠCH

Cuộc đời đã đặt lên vai nhau gánh nặng
gánh ân tình – đâu biết trả sao đây
ai đã đưa ta đến cuộc đời này
để khóc cười ngẩn ngơ như đứa bé
khóc chiếc cầu vồng vụt tan thời thơ trẻ
khóc cánh chuồn vẫy vùng trên lưới nhện đưa
 
Có những hôm ngồi thơ thẩn mấy buổi trưa
chẳng để làm gì – chỉ đếm hoa mướp rụng
ngó mây lang thang về nơi vô định
hỏi chốn nào mây dừng lại nghỉ chân
có những bài thơ sát luật tròn vần
nhưng con tim đã đứng ngoài niêm luật
như con chữ đi vòng quanh ngõ cụt
vấp trang lòng ngã nặng hỏi huyền đâu
 
Ta đến nơi này gánh nặng đời nhau
hay gánh nợ vay từ muôn vạn kiếp
bởi quá buồn – nên giả bộ vui cho kịp
ngày tối rồi thiêp thiếp ngủ giấc đêm
hôm nay mưa hay mốt nắng chân thềm
cũng có thể vui – nên giả bộ buồn một buổi
để nỗi sầu được thêm tên cộng tuổi
và niềm vui thinh lặng khóc vai đời
ta đến nơi này bắt đầu cuộc rong chơi
hay điểm cuối của chặng đường trốn chạy
thôi cứ quên đi – buồn vui rồi cũng vậy
chiếc lá lìa cành mai biết sẽ về đâu!


HÔM NAY BUỒN MUỐN NGHỈ CUỘC CHƠI

Hôm nay buồn muốn nghỉ cuộc chơi
thôi xôn xao khi nắng chiều tắt sớm
thôi bối rối gió đêm về thắt thỏm
thôi chạnh lòng đâu đó mưa giông
bởi vì ai từ dạo lấy chồng
tiếng chim đá vườn tôi khản giọng
nắng ngại ngần sân phơi áo mỏng
nên bướm vàng chẳng đậu giậu thưa
nên võng nhà không tiếng hát đưa
trăng chết đuối sóng soài hiên vắng
 
Tôi hai buổi đi về thinh lặng
sóng leo bờ biển mặn tình ai
tháng đuổi nhau đêm ngắn ngày dài
năm đứng gọi mấy mùa xa lắc
 
Tôi dấu nỗi buồn tôi – cúi nhặt
những mắt nhìn lơ đễnh nhân gian
những mím môi chua xót trễ tràng
những tình thân đã cùng tuyệt tận
tôi giấu chút tình xưa lận đận
vào trang thơ lẫn thẫn tuổi đời
hôm nay buồn muốn nghỉ cuộc chơi.

 
TỰ TÌNH

Nằm nghe bờ lỡ sông bồi
nghe thuyền vỗ mái chèo xuôi giữa dòng
nghe rừng thu rụng lá đông
nghe vườn xuân úa nụ hồng hạ thưa
 
Hỏi người về sắp đi chưa
hỏi người đi sắp về chưa hỡi người
chân chim vạch mắt mẹ cười
tay gầy vun bếp chiều khơi lửa tàn
 
Nghe đêm biển nộ sóng tràn
nghe trưa nắng bỏng hoa vàng rụng sân
mùa về rón rén bàn chân
nước đi quyên gọi giọng gần giọng xa
 
Tha hương lưng cõng quê nhà
xiêu hồn viễn xứ tiếng gà gáy trưa
qua sông nặng chuyến đò đưa
qua đời nặng một gánh xưa tự tình.


BỒ ĐỀ DẠ

Bồ đề tựa cửa vô minh
tâm bồ đề tựa trang kinh hàng hàng
thảo am nến lụn ngọn tàn
tay bồ đề dạ… lần tràng hạt đau
chiên đàn chùng vạt áo nâu
mỏ khan tiếng kệ giọng sầu chuông ngân
trăng lên đỉnh núi tần ngần
soi nghiêng chiếc bóng phù vân đổ dài
thân bồ đề nặng hai vai
dạ bồ đề dạ… tụng bài lăng kinh
nghe đâu trời đất thái bình
sao lòng như vẫn chiến chinh đoạn trường
mắt buồn đong bụi tà dương
chân gầy rong ruổi nẻo đường biển dâu
trăng tàn rụng vạt áo nâu
dạ bồ đề dạ… ngã màu nhân gian.


SAY

Tình đời nhạt đắng
rót cốc rượu cay
dỗ giấc ngủ ngày
sầu co gối mộng
 
Xưa ta là bóng
nay ta là hình
chạm mặt lặng thinh
đuổi hình bắt bóng
 
Đời như biển động
hồn đang bão giông
sóng nộ xô lòng
gánh sầu nghiêng ngã
 
Đắm con thuyền lạ
giữa dòng tử sinh
say tỉnh một mình
ta bà thế giới
 
Ngày không chốn đợi
đêm chẳng đường trông
một cõi chạy vòng
quanh bờ sinh tử
 
Sống ai cầu tự
chết hỏi người lo
một cõi nằm co
say mưa say nắng
 
Đây ly rượu đắng
ta rót cho đời
nhấp chén đầy vơi
sầu co gối mộng.


KHẾ ƠI

Trèo lên cây khế nửa ngày
ai làm chua xót lòng này khế ơi…*

mây trôi tít mấy tầng trời
thuyền xuôi khuất nẻo trùng khơi sóng mờ
 
Nguyệt cầm đã đứt đường tơ
vần gieo đã lỗi bài thơ ước nguyền
bao giờ duyên lại tìm duyên
bao giờ sao lặn cho thuyền bỏ neo
 
Lang thang một mảnh trăng đèo
lênh đênh góc núi eo sèo mặt sông
khế ơi… nắng nẻ khô đồng
tiếng chim mùa cũ đã không gọi hè
 
Khế ơi… gió trở mùa se
rừng thưa nắng cạn những khe suối nguồn
chùa cao buông rụng tiếng chuông
hoàng hôn chở khẳm khúc buồn đi quanh
 
Trèo lên cây khế vin cành
bỏ thương vương tội sao đành… khế ơi
duyên kia lỡ dỡ vì trời
phận đây lận đận bởi đời đục trong
 
Bao giờ sao lặn trời đông
bao giờ máu chảy cạn dòng tim khô
thuyền xưa chở khúc hải hồ
cắm sào neo bến vây bồ thơ ca.


HÁT RU

Có gió lung mới biết tùng bá cứng
có ngọn lửa hừng mới rõ thức vàng thau*
có thăng trầm mới hiểu được lòng đau
có mất mát mới thương đời hệ lụy
 
Ai đến ai đi – hỏi người tri kỷ
người ở người về - ai lụy tình ai
tưởng giếng sâu nên nối sợi dây dài
nào hay giếng cạn tiếc hoài sợi dây*
 
Cứ ngỡ đường đời như gió với mây
gừng cay muối mặn đã dày nghĩa nhân
có nào hay nay gió bạt mây vần
muối gừng trầm quế bao ngần xót đau
 
Muốn hỏi triều về có nhớ biển sâu
hỏi sông nhớ cội hỏi vôi nhớ trầu
muốn hỏi lại lòng còn nỗi nhớ nhau
hay như nước chảy qua cầu rồi thôi
 
Thuyền đi –  thuyền đi bỏ bến đơn côi
tàu đi bỏ lại ga ngồi buồn hiu
chim bay đi bỏ lại những trời chiều
trăng đi sông chở đìu hiu dật dờ
 
Mùa đi đâu để tháng đợi năm chờ
tình đi đâu để bài thơ lạc vần
giọt nắng về đứng đợi ở đầu sân
mưa vui đuổi bóng phù vân cuối trời
 
Chim vì ai đến ca hát bên đời
ta vì ai trăn trở lời ca dao
vì ai ta như ngọn sóng dâng trào
vì ai ta đã nghẹn ngào hát ru.


TUỔI THƠ

Chim sẻ chuyện trò sân vắng
lùm tre con cuốc gọi hè
giấc trưa thập thò trốn ngủ
đầu vườn nở rộ tiếng ve
 
Nhón chân bước lần ngạch cửa
cây roi mẹ gác hiên nhà
ngập ngừng sâu đo nhánh lá
chuồn chuồn nghiêng cánh bay xa
 
Rong chơi đầu thôn cuối xóm
nghe gà xao xác gáy trưa
ổi nhà ai đang độ chín
thơm lừng đôi tiếng chim thưa
 
Thiu thiu gối đầu mộ cổ
rì rào bò gặm cỏ khô
thấy hồn leo ba trái núi
hái sim bói chín đầu mùa
 
Gặp tiều phu theo đốn củi
mãi vui quên mất đường về
nhớ mẹ lưng đèo đứng khóc
giật mình – bóng xế chiều quê.


XUÂN ƠI

Hoa đào đang chớm nụ
biết mùa xuân đang về
biết mẹ còn thao thức
mỏi mòn mái tranh quê
 
Bao năm rồi biền biệt
quạnh hiu chốn quê nhà
bao năm rồi trăn trở
trông vời đứa con xa
 
Xuân ơi đừng đến vội
lưng mẹ tôi đã còng
vào ra như chiếc bóng
gánh hai đầu long đong
 
Ước gì xuân trẻ mãi
để mẹ thôi không già
xuân ơi xuân ở lại
đừng bao giờ đi qua.


PHÂN VÂN

Phân vân thả nắng về trời
thả mưa ra biển thả lời trôi sông
phân vân một mối tơ lòng
tháo ra sợ đứt cuộn vòng rối tung
phân vân về chốn vô cùng
nửa còn bịn rịn nửa tung hê rồi
phân vân để lại chỗ ngồi
vườn khuya gió lạnh sương rơi giọt đằm
phân vân tay níu chỗ nằm
mốt mai trống vắng âm thầm trăng soi
phân vân chân bước qua đời
chợt nghe thắt ruột một lời trối trăn.


EM TÔI

Mưa xuân chưa ướt nụ hồng
em tôi khăn gói theo chồng đất xa
hàng cau gốc chuối liếp cà
vườn rau bụi ớt tiếng gà gáy trưa
 
Mẹ già tóc bạc lưa thưa
ngồi mong chim khách gọi đưa con về
lưng ong chưa chấm tóc thề
em tôi búi tó đi về nhà ai
 
Bao sông bao núi – đường dài
bao ngôn ngữ lạ đôi vai em gầy
bây giờ em trở về đây
nắm tro than cốt chưa đầy bát hương
 
Đêm sâu gió lạnh chiếu giường
mẹ già nằm đếm đoạn trường con đi
mưa xuân cỏ mộ xanh rì
em tôi đạp tuổi xuân thì bước qua!


ĐƠN CHIẾC

Nhà vắng ba gian trống
đèn leo lét tim côi
đom đóm vờn sân quạnh
đơn chiếc chỗ mẹ ngồi
 
Ngõ trước bông cau rụng
vườn sau chuối trổ hoa
trăng tròn rồi trăng khuyết
soi bóng mẹ nhạt nhòa
 
Con về như ngọn gió
thoắt đến rồi thoặt đi
môi cười chưa tròn tiếng
nước mắt đã tràn mi
 
Mẹ một mình ở lại
lủi thủi bước vào ra
đêm chong đèn khấn nguyện
cú rúc bờ tre xa.


NHỚ QUÊ

Sáng nay hoa tím đầy sân nở
nghe thắt lòng đau nỗi nhớ quê
mây trắng đồi cao hoa khế trổ
chim sâu riu rít gọi mưa về
 
Lặng lẽ vườn đêm bưởi ra bông
mẹ ngồi tựa cửa mắt ngó mong
trăng khuya loang chảy vai áo bạc
chuỗi hạt lần tay đã bao vòng
 
Kẻo kẹt nhà xưa nhịp võng đưa
đoạn Kiều cha thả lỡ giấc trưa
câu Lục Vân Tiên bay níu gió
ngủ rớt tàu cau nắng nắng thưa
 
Đò chở sông ra biển gọi thuyền
bờ tre da diết giọng đỗ quyên
đèn ai cuối phố chong mắt đợi
những cánh chim bay lạc mấy miền
 
Nỗi nhớ quê canh cánh thắt lòng
như triều vỗ sóng nước mênh mông
như mây biền biệt tìm cố xứ
đỏ giữa hồn con đốm lửa hong.


THA HƯƠNG

Lòng ta như biển vắng
từ thuyền xưa ra khơi
con dã tràng chết vội
trên cát – dưới chân người
 
Nhành rong về bãi cũ
mang chút đời viễn phương
hồn ta con ốc mượn
lang thang trời tha phương
 
Đêm từng đêm sóng dội
giữa chập chùng ngóng trông
cánh buồm nâu bạt gió
cứ lênh đênh giữa dòng
 
Bao giờ về đất mẹ
bao giờ về quê hương
biển có khi cuồng nộ
ta một đời nhớ thương
 
Mai chết hồn khắc khoải
mắt trừng ngó mây trôi
quê nhà xa xôi quá
huyệt mộ lạnh sầu vơi.


NGÃ BA SÔNG

Cuối mùa cây khế trổ bông
hỏi em ngày nọ theo chồng về đâu
quê người sông nước nông sâu
thuyền tôi chở khẳm nỗi sầu tháng năm
 
Hỏi em qua độ trăng rằm
còn nghiêm áo lụa thăng trầm cõi thơ
hỏi em quá tuổi dại khờ
xương mai mình hạc sầu mơ dáng huyền
 
Em giờ quẫy gánh truân chuyên
em giờ tịch lặng cuối miền tà dương
hay em đang nửa đoạn đường
phân vân một cõi vô thường chân như
dòng đời trổ nhánh phù hư
em đi chân vấp trang thư khóc òa
bạc rồi đôi vạt áo hoa
xa rồi gió tạt mưa nhòa dáng xưa
tôi về chuyến cuối đò đưa
ngã ba sông vắng nắng thưa tay chèo.


LẨN THẨN

Khi vui đá nỗi sầu chơi
lúc buồn ôm trọn tiếng cười ngủ lăn
lội sông níu hái vầng trăng
với mây bay nhặt đá trầm tích sâu
 
Lên non tìm bạn tình đầu
xuống rừng hỏi kiếm áo màu núi phai
giấc trưa ôm cuộc mộng dài
đội mưa đi lượm dấu hài cố nhân
 
Mất tăm những tưởng còn gần
chỉ trong gang tấc thấy ngần cách xa
quê người cầm tưởng quê cha
quê nhà eo óc tiếng gà gáy trưa
 
Hỏi mùa về sắp đi chưa
nghe trong thinh lặng buồn lưa thưa ngồi
sao hôm chưa mọc lưng đồi
hồn đêm lẩn thẩn với trời cổ xưa
tiễn người biết lấy chi đưa
thôi đây chiếc bóng ngày chưa hẹn thề.


MƯA CHIỀU

Mưa rơi chiều xa xứ
gợi buồn năm tháng trôi
lạnh một miền cố quận
mưa nặng mấy phương đời
 
Mưa qua trời biển động
mang chút hồn bão giông
mưa qua rừng núi lặng
sao chẳng tịnh yên lòng
 
Mưa chiều ngây ngây nhớ
bếp lửa nhà mẹ khơi
bập bùng soi bóng lẻ
gian khổ mẹ một thời
 
Mưa mòn vai áo bạc
mưa tạt liếp nhà tranh
mưa quanh đời khốn khó
mưa ngó những mặt người
 
Mưa rơi trời viễn xứ
lạnh buốt hồn tha hương
chợ chiều quê mẹ bước
mưa ướt sũng con đường.


CHUYỆN LÒNG

Thôi rồi gió thả sương buông
con sóng xô biển con đường chạy quanh
con trăng ngủ trú trên gành
con mắt khép mở chồng chành lênh đênh
nhân gian một chốn buồn tênh
nhìn quanh quẩn lại mông mênh tháng ngày
 
Tìm người tay với bàn tay
tìm quê quán nọ lất lay bụi bờ
tìm ta ở trọ trong thơ
đốt diêm soi lấy bóng mờ mờ tâm
rong chơi vội hết đêm rằm
buông tay theo đá cuội trầm tích sâu
bơi trong nhân thế bạc đầu
nỗi chìm sấp ngửa dạ sầu riêng mang
 
Thôi rồi nắng vỡ mưa tan
hồn ta sao lặn trăng tàn ải sương
tiễn nhau đến cõi vô thường
hư không người ở đoạn trường ta đi
 
Hỏi đêm nhắm mắt buồn chi
hỏi ngày toác miệng cười khì với ai
hỏi mùa rụng lá vàng phai
để ta bóng đổ ngã dài tháng năm
 
Thơ ngây ngậm ngãi tìm trầm
giọt châu lệ quế nụ mầm ban sơ
đắng lòng ôm nửa giấc mơ
nằm nghe thiên cổ ru hờ mộng xanh
đêm dài gõ nhịp cầm canh
đời buồn như thể nắng hanh chiều tà.


BÊN NỚ BÊN NI

Bên ni nỗi nhớ
bên nớ nỗi sầu
nước một dòng sâu
đôi bờ trắc trở
 
Bên ni bên nớ
bên đợi bên chờ
con nhện giăng tơ
sợi tình một thuở
 
Xưa ai áo lụa
guốc mộc đường chiều
dáng nhỏ liêu xiêu
tóc thề gió phố
 
Đồi cao khế trổ
mưa muộn cuối ngày
hương trầm nhẹ bay
đa đoan tình lụy
 
Ơitay kim chỉ
khâu hộ sầu này
mấy thuở trả vay
một đời vay trả
 
Xuôi trăm dốc lạ
cõng bóng quê nhà
những con đường qua
ngã ba ngã bảy
 
Thôi đành phụ rẫy
bên nớ bên ni
duyên nợ lỗi ghì
bên ni bên nớ.


XƯA EM THƠ DẠI CÕNG SẦU

Xưa em thơ dại cõng sầu
nay em cay nghiệt cõng đau kiếp người
xưa em vai cõng tiếng cười
nay em vai cõng lệ trời rủi dung
xưa em vai cõng núi rừng
nay em vai cõng nắng lưng chừng đồi
cõng mây ra biển sóng dồi
cõng mưa về núi cõng trời đi rong
 
Nay em vai cõng cuộc trần
cõng đau vận nước bao lần nổi trôi
cõng thuyền gãy nhánh sông côi
cõng con trăng vỡ bên trời cuồng ngâm
cõng thơ đôi gánh thăng trầm
lên non xuống phố đã bầm ruột gan
 
Đèn đêm ngọn thắp hai hàng
nay em vai cõng dầm chan tình đời
nay em cõng tiếng cõng lời
đắng cay cũng đã một thời thân sơ
cõng đau lòng chẳng thể ngờ
đoạn trường con chữ bài thơ nát nhàu
xưa em thơ dại cõng sầu
nay em cay nghiệt cõng đau kiếp người.
 
ĐÊM MUỘN

Trăng khuya tàn ngã bóng
đèn ngơ ngẩn đứng trông
tôi về nghe đêm muộn
thao thức kể chuyện lòng
 
Khóc dòng sông tuổi nhỏ
theo thời gian chảy xuôi
tiếng cười xưa thơ dại
rơi đâu đó ngậm ngùi
 
Khóc một thời sóng vỗ
xô dạt mảnh hồn trôi
khóc một đời biển nộ
thủy mộ những xác người
 
Khóc cánh rừng đã khép
ôm thầm vết thương sâu
khóc hai mùa mưa nắng
trăn trở mối tình đầu
 
Tôi nhìn tôi trên vách
bóng mình hay bóng ai
đứng bên đời quạnh quẽ
đêm muộn nối đêm dài.


CUỐI CON ĐƯỜNG NGÓ LẠI

Có một hôm ngồi chải tóc soi gương
thấy lạ lẫm từ đường ngôi kẻ mắt
thấy hiu hắt tháng năm choàng khuôn mặt
một hình hài phờ phạc ngóng bâng quơ
 
Có phải ta – hay đứa trẻ dại khờ
đang chập chững bước đầu đời thơ dại
có phải ta – cuối con đường ngó lại
giật thoắt người kinh hãi bước chân qua
 
Một cõi người lắm khổ nhục trầm kha
nay lặng lẽ như con đường buổi tối
không kẻ đi ngang – không người đứng đợi
đêm âm thầm từng khắc lặng thinh rơi.
 
Núi đứng chơ vơ – rừng khép lại rồi
ta chẳng mong ai sao hồn bỏ ngõ
như giọt sương tan nương về đâu đó
khúc đèo cao sim chẳng nở bao giờ
 
Nắng bước ngập ngừng ngã vấp trang thơ
lỗi cả vần gieo sai từng niêm luật
bài thơ viết cho những người đã khuất
tiếng lòng còn hoen dấu mực tiếc thương
 
Có phải ta đang ở cuối con đường
chợt ngó lại nước mắt dài năm tháng
đâu kẻ thân sơ – đâu người bầu bạn
thấy trùng trùng quá vãng những hồn ma
chẳng chốn nương thân không bóng quê nhà
đang vẫy gọi nhau đi về một phía
chợt ngó lại – bỗng dưng buồn thắm thía
quá muộn rồi để lỡ cõi nhân gian.


NÚI VÀ TRĂNG

Nghìn năm trơ dáng núi
tịch lặng và thâm sâu
núi ôm lòng gỗ đá
chôn kín một nỗi sầu
 
Trăng từ muôn kiếp trước
trăng về để trăm năm
núi cùng trăng ước hẹn
chung ấm một chỗ nằm
 
Trăng tròn rồi trăng khuyết
núi già lại núi non
dòng đời trôi trôi mãi
tình trăng núi có mòn?


CỔ TÍCH THƠ

O từ cổ tích vào thơ
xiêu nghiêng con chữ ơ hờ rượu say
ba năm hay chỉ một ngày
trăm năm hay chỉ một giây tương phùng
đá trầm vũ tỏa nguyệt lung
hồn rơi theo áo vạt chùng tóc mai
ngẩn ngơ đi lượm dấu hài
ngẩn ngơ ôm giấc mộng dài ngó quanh
ngẩn ngơ thủa tóc còn xanh
thủa vàng hoa cúc thủa hanh nắng chiều
thủa gầy ngõ trúc đường rêu
thênh thang vóc hạc yêu kiều dáng tơ
O từ cổ tích vào thơ
thiên thư dòng trãi nửa tờ hoa tiên
trăng xanh ẩn lúm đồng tiền
sông xô sóng động một miền tà huy
kể từ O bước chân đi
trang thơ cổ tích thành di cảo buồn.


CÁCH BIỆT

Sẩy tay bình tích vỡ
chén chung lỡ bộ rồi
ân tình thôi đã hết
đường đời không chung đôi
 
Đó đây chừ cách biệt
sông nước rẽ dòng xuôi
đò xưa xa bến cũ
câu thơ rớt ngậm ngùi.


THẨN THƠ

Bước chân ra phố chiều nay
thấy hồn lạc giữa vơi đầy trần gian
mùa đi rụng lá thu tàn
tôi về chân vấp ngổn ngang kiếp người
 
Nhớ xưa chia nửa môi cười
chia đôi mắt liếc chia trời đa đoan
nhớ xưa cuộc mộng vuông tròn
bây giờ khập khiễng mất còn nhân sinh
 
Thẩn thơ đi nhặt bóng mình
giữa hờ hững đó giữa mênh mông này
nhặt chiều nghiêng cánh chim bay
nhặt đêm trở giấc với tay gọi đò
 
Nhặt người một góc nằm co
nghe giun dế gọi buồn xo canh trường
nhặt tôi quá nửa đoạn trường
quay lưng ngó lại mù sương nẻo về.


KHÔNG ĐỀ

Cây có cội
nước có nguồn
hồn ta như chuồn chuồn
nên không có tổ.


NẶNG LÒNG

Đêm nghe tiếng gỗ nẻ thầm
đuối trông quê mẹ lệ dầm chan rơi
ly hương đã nửa cuộc đời
tiếng trầu mẹ ngoáy thêm khơi nỗi buồn
mẹ đi gần hết đoạn trường
con còn sấp ngửa nẻo đường bôn ba
nặng vai cõng bóng quê nhà
cõng lưng bước mẹ vào ra muộn phiền
con còn lận đận trời riêng
mẹ giờ gánh hết oan khiên đời người
đắng cay móm mém môi cười
ngọt bùi gói gém đầy vơi tuổi già
nặng vai cõng bóng quê nhà
nặng lòng con cõng mẹ cha tháng ngày.


BUỒN

Buồn im như giếng nước
cúi gọi thăm thẳm sầu
bao năm rồi câm lặng
giếng lạnh một dòng sâu.

 
LỠ NGHÌ

Ơi hỡi người dưng
thôi đừng thương nhớ
tình duyên một thuở
nay đã lỡ nghì
 
Sãi bước phân ly
giọt dài mưa lũ
đầu non mây tụ
cuối biển mưa tan
như ngọn nhang tàn
nửa đêm thắp lạnh
 
Níu vầng trăng quạnh
soi cõi vô tình
một chốn lặng thinh
ngồi nghe gió hú.

 
NHẶT NẮNG SÂN TRƯỜNG

Cổng trường xưa đã đóng tự bao giờ
sao sáng ngay hồn tôi hồi chuông đổ
có nhịp guốc khua đi về đâu đó
đôi tà áo bay trắng nẻo đường chiều
 
Em về đâu – chiếc bóng nhỏ liêu xiêu
chân thấp cao qua thời tay bồng bế
chắc hẳn đang ngồi đếm đời dâu bể
quên giờ ra chơi nhặt nắng sân trường
quên ly cà phê đắng đẫm mùi hương
những đêm mùa thi tập tành uống vội
chắc quên chiếc lá thuộc bài vô tội
nằm chết khô giữa trang sách vô tình
 
Em về đâu – đang cập bến hay lênh đênh
chắc cũng chẳng còn bao điều để nhớ
thủa học trò - giờ trả bài nín thở
hàm số - thập phân… con số rối bời
phấn trắng bảng đen… mưa ướt sân chơi
ướt trang sử đã bao đời chìm nổi
đường Chiêm quốc khói mù xa vời vợi
bước Huyền Trân rong ruổi mấy dặm ngàn
con chim nào nhớ bạn đứng hót khan
kẻng chưa đánh hồn lang thang biển gọi
 
Quyển lưu bút chuyền tay nhau viết vội
sợ tiếng ve kêu rụng cánh phượng hồng
sợ mốt mai dăm bảy đứa lấy chồng
bỏ trường lớp – bỏ một thời thơ dại
bỏ phố phường những con đường trầm ngãi
tan học về chân lận đận theo chân
nắn nót bài thơ lỗi luật sai vần
nửa muốn trao nửa ngại ngần cất giữ
nửa hẹn hò nửa đắn đo do dự
vành nón nghiêng con mắt giả lơ nhìn
 
Em về đâu – đầu sóng hay cuối ghềnh
cổng trường cũ vẫn hằn muôn lần đợi
hãy nói với nhau bao điều chưa nói
giữ kín làm gì cho tội lòng đau
giữ kín làm gì thêm tội đời sau
mai với mốt – tháng năm rồi mỏi mệt
mai với mốt – tháng năm rồi sẽ hết
tuổi học trò như gió thoảng mưa bay
nay cuối đời nhấp cạn chén rượu cay
chân chếnh choáng lần khân đi nhặt nắng
nắng sân trường hay màu áo xưa em trắng.


CHIỀU TRÊN BIỂN

Chiều trên biển Nha Trang
thì thầm con sóng vỗ
chim bay về phía phố
hàng dương thắp ngọn sầu
 
Người đi ở còn đâu
ta bao lần trở lại
những phố phường trầm ngãi
mất rồi dấu quen xưa
 
Mất rồi thuở nắng mưa
ngập ngừng màu áo trắng
con đường chiều thinh lặng
bông giấy đuổi nhau cười
 
Mất rồi mắt hổ ngươi
thẹn lòng hoa mắc cỡ
tình thư trong trang vỡ
thỏ thẻ mộng đôi bờ
 
Mất rồi tuổi ngây thơ
trãi hồn theo mưa nắng
chút gửi trao thầm lặng
hoa khế trổ lưng đồi…
 
Thuyền bỏ bến ra khơi
nghìn trùng con sóng nộ
bao xác người thủy mộ
bao mảnh đời chia ly
 
Bốn mươi năm còn gì
nhớ thương vô cùng tận
nhớ một thời lận đận
áo bạc đời biển dâu
 
Ngơ ngẩn biết về đâu
những nẻo đường bụi đỏ
bước chân về phố nhỏ
gió biển mặn lòng thôi
 
Buốt rát mím môi cười
sóng đời chan chát vỗ
cố quên thời cùng khổ
cố quên đời biển dâu
 
Người đi ở còn đâu
ta bao lần trở lại
Nha Trang mùa nắng trãi
sao lòng như mưa ngâu!


NGHE ĐÂU EM ĐÃ QUA ĐỜI

Ra sông nghe bến gọi đò
lên rừng chạm nỗi buồn xo núi nằm
về thành trông phố rêu thâm
thấy trong sâu thẳm sầu căm nín ngồi
 
Nghe đâu người vẫn đợi người
nghe đâu nước vẫn khóc cười chảy xuôi
nghe đâu em đã qua đời
bài thơ viết dỡ chia đôi lứa tình
 
Rầu rầu tiếng mõ lời kinh
chùa cao rụng tiếng chày kình vọng ngân
chân đi chưa hết đường trần
đã tan với gió đã vần theo mưa
 
Tưởng còn chuyến cuối đò đưa
nào hay ga đã lưa thưa đèn vàng
tưởng còn đón bước em sang
nào hay nến đã hai hàng thắp chong.

 
THÁNG GIÊNG

Ta về Tết đã qua
mùa xuân còn nán lại
trước sân nhà vương trãi
lộc biếc những cành mai
 
Tháng giêng nhớ thương ai
lấm tấm vàng bông cải
níu mùa xuân ở lại
giọt nắng ngoài hiên reo
 
Xanh ngắt khổ qua đèo
đong đưa bên bờ giậu
chuồn chuồn im ngủ đậu
lá giật mình buông tay
 
Võng đưa giấc ngủ ngày
gà trưa rơi tiếng gáy
con chim nào đâu đấy
đập cánh giữa không trung
 
Nghe như tiếng muôn trùng
gọi mùa xuân đứng lại
tháng giêng vàng bông cải
tháng giêng nhớ thương ai
 
Chút sương sớm mưa mai
áo mùa xuân thấm lạnh
ta về như sông quạnh
trăn trở một dòng sâu.

 
GIỌT LỆ NHÂN GIAN

Giọt dài giọt vắn theo nhau
giọt phơi bãi cạn giọt sâu cát vùi
giọt thương giọt nhớ ngậm ngùi
giọt sầu giọt tủi đầy vơi tháng ngày
giọt nào thả mộng mây bay
giọt nào trói kiếp nợ vay cõi người
giọt nghe mặn chát môi cười
giọt nghe buốt lạnh bên đời quạnh hiu
giọt khơi ấm ngọn lửa chiều
giọt còn đọng bóng liêu xiêu mẹ ngồi
giọt trầm theo ngọn sông trôi
giọt reo theo gió đỉnh đồi trăng non
giọt rơi chân dẫm ngõ mòn
giọt đi lẫn thẫn giọt còn rưng rưng
giọt bay lên núi vào rừng
giọt trôi ra biển giọt lưng chừng trời
giọt tan khóe mắt nửa vời
giọt còn trốn lại từ nơi bắt đầu.

 
TỪ NHỮNG MÙA LỠ NHỚ

Đã mấy chiều đứng dậy
từ bao ngày ngã đau
đã bao lần quên mau
từ những mùa lỡ nhớ
 
Dòng sông bên này lỡ
bờ bên đó được bồi
ở lại giữa tim côi
dấu sẹo hằn năm tháng
 
Trời đôi khi nắng hạn
cũng có buổi mưa dầm
tình có lúc mây râm
cũng khi lòng bão tố
 
Lúc thì thầm sóng vỗ
lúc rạn vỡ hồn đau
đã nhủ rồi quên mau
từ những lần lỡ nhớ
 
Bàn chân còn bỡ ngỡ
dò dẫm giữa đêm đen
leo lét một ánh đèn
cửa thời gian khép mở
 
Rừng già đi từ thuở
núi vẫn cứ núi non
nước chảy để đá mòn
sông bỏ nguồn sông cạn
 
Đi tìm nơi vô hạn
trốn kiếp người đa đoan
chiêm bao cuộc vuông tròn
trăm năm về phẫn nộ
 
Khóc cười bên thiên cổ
con tim đứng một mình
giữa trời đất lặng thinh
gọi ba ngàn thế giới.

 
CHỢ TẾT MIỀN ĐÔNG BẮC

Cuối năm chợ Tết xôn xao nhóm
mua bán cho quên nỗi nhớ nhà
xứ lạnh nhành mai vàng nụ giã
ngày xuân tuyết trắng ngút trời xa
 
Những bánh chưng xanh chen chúc nằm
rượu trà kẹo mứt đợi người thăm
bưởi hồng dưa hấu lăn chiên ngủ
nhánh đào hé nụ ngó xa xăm

Dăm đứa trẻ con chừng lên mười
cầm tay thiếu nữ tuổi đôi mươi
chị em thơ thẩn đôi vòng lượn
ngọng ngịu thơ ngây khúc khích cười
 
Bà níu tay ông – người lính già
thời gian lần lửa đã đi qua
trên mái đầu xanh giờ chớm bạc
khói trời xa xứ khói quê cha
 
Dây phong bì đỏ ngó pháo hồng
đôi dòng thư pháp ráo mực hong
tiễn đưa năm cũ còn vương vấn
tâm sự bời bời núi với sông
 
Kẻ bán người mua – tiếng gọi mời
nghe trong giọng nói chút mưa rơi
Bắc Trung Nam – Sài Gòn Hà Nội
Huế - Nha Trang… đeo nặng kiếp người
 
Ai đốt hương trầm để mắt cay
mờ mờ cố quốc lẫn đâu đây
ấm lạnh đôi miền quê – đất khách
ngơ ngẩn bước chân chợ họp bầy.

 
MUỐN THÔI KHÓC MẸ

Về chưa ấm chỗ mẹ nằm
trả khăn áo vội âm thầm con đi
nhà trưa lạc tiếng gà ri
giậu nghiêng gió thổi lá ghì vườn sau
mẹ như nước chảy qua cầu
đôi bờ sông cát con rầu rầu trông
 
Ra đi từ thuở lấy chồng
lúa bao mùa gặt trên đồng cạn sâu
khói sương lưng bạc áo nhàu
sáng mưa trưa nắng ngờ đâu mẹ già
 
Bóng cau cửa sổ ngày qua
gió nồm gió bấc… con xa mẹ rồi
đèn soi đâu bóng mẹ ngồi
tay lần tràng hạt niệm thời kinh khuya
bỏ nguồn con nước rẽ chia
đã ra biển lớn đã lìa đoạn sông
nén trầm thả sợi tỉnh không
mái đầu mây trắng đo dòng thời gian
nén hương khói lạnh ngọn tàn
mẹ già quẫy gánh lên ngàn hái cao
con còn bước thấp bước cao
mẹ dài chân sãi đi vào hư không
muốn ngăn nước mắt chảy ròng
muốn thôi khóc mẹ - sao lòng quặn đau.

 
MẸ ĐÃ ĐI RỒI

Đêm qua theo chiếc lá nhẹ rơi
mẹ bỏ lại con mẹ về trời
cách biệt – thôi rồi âm dương lạnh
trùng trùng cố quận bóng mây trôi
 
Chẳng lẽ mẹ đi – đi thật sao?
nhà bên hoa đang nở quanh rào
vườn con riu rít chân chim sẻ
lá khẽ nghiêng cành – vạt nắng chao
 
Mẹ đã đi rồi – thôi mẹ đi
đường dài heo hút bước thiên di
chân xiêu vóc hạc nghiêng vai mỏi
về chốn trời xa Phật độ trì
 
Có thể vài năm hoặc mươi mươi năm
biết đâu dăm bảy lượt trăng rằm
biết đâu tháng tới – ngày sau nữa
chán cõi trần gian con lên thăm
 
Mẹ chớ bận lòng – chớ ngó lui
cõi hằng ngày tháng cứ rong chơi
nhật nguyệt đôi vầng hư huyễn mộng
càn khôn một túi lãng quên đời
 
Con đã khô rồi giọt lệ cay
cuộc đời như một giấc mộng say
thức tỉnh bên bờ sinh tử diệt
mẹ đến rồi đi – giấc ngủ ngày
 
Con sẽ không buồn khổ - mẹ ơi
mẹ đi – mẹ cũng đã đi rồi
giờ con ở lại không còn mẹ
mưa nắng đường đời một bóng côi.

 
ĐỘC ẨM

Chén rượu ngày xuân
chếnh choáng say
xa quê
nỗi nhớ lại càng dày
có gì chừng
xốn xang trong dạ
theo khói hương trầm
lãng đãng bay.

 
KHẮC KHOẢI

Cửa thiền hương khói lạnh
Trúc gầy bóng lơ thơ
Phật ngồi im ngó sững
Những trang kinh bụi mờ
 
Giáo đường chênh vênh đứng
Ngã quị chân chúa về
Cỏ vàng quanh thập giá
Bầy chim bỏ đất quê
 
Kẻ đầu non góc núi
Thân huyệt lạnh cát vùi
Xác sâu thuỷ mộ…tủi
Thuyền đi mắt ngó lui…
 
Bốn mươi năm buồn vui
Những mảnh đời xa xứ
Thắp đèn đêm tư lự
Khắc khoải tìm quê hương
 
Bốn mươi năm đoạn trường
Vết thương chưa hằn sẹo
Nỗi sầu xưa lẽo đẽo
Rượt đuổi cùng tháng năm
 
Từng buổi sáng lặng câm
Từng chiều qua lặng lẽ
Nhớ dòng sông quê mẹ
Mơ về chung chuyến đò
 
Mơ được là ngọn gió
Thổi mát buổi trưa hè
Mơ được là lùm tre
Thầm thì câu ru khẽ
 
Mơ được là con trẻ
Thỏ thẻ lời diụ êm
Mơ được là sao đêm
Dẫn đường khi lạc lối
Làm lời kinh cứu rỗi
Những linh hồn bơ vơ
Làm cơn mưa bất ngờ
Rớt xuống đời cháy bỏng
 
Xoá tan niềm vô vọng
Thắp sáng lòng tin yêu
Vơi bớt đi ít nhiều
Những kiếp người cùng khổ
 
Mùa xuân về đâu đó
Mơ làm chim én bay
Nối rộng những vòng tay
Ôm bầu trời thân ái
 
Mơ hoàng hôn nhỏ lại
Chờ đón bình mình lên
Thắp sáng những miếu đền
Soi cội nguồn dân tộc.

 
TRƯA LỮ TẤN

Trưa Lữ Tấn nghe gà xao xác gáy
đời mông mênh và sầu cũng mênh mông
nắng đứng soi gương – nắng ngã xuống lòng
trời với đất sao gần nhau đến thế.
 
Con chim lạ hót dài hơi kể lể
giọng ân tình - như thể tiếng trăm năm
se thắt con tim đau buốt chỗ nằm
ai đứng gọi ai cuối bờ sinh tử
 
Đừng đợi nhé – ta còn đang cuộc lữ
buổi tương phùng xin hẹn kiếp lai sinh
núi đứng chênh vênh núi đứng một mình
ta rong ruổi ôm cả hình lẫn bóng
 
Bước qua biển sâu – xuôi về sông rộng
sóng lao xao xô đổ tấm thân gầy
trưa phố núi buồn với hái trộm mây
dấu trong áo – dệt vần thơ lẩn thẩn
thơ với thẩn chi cho hồn lận đận.


MƯA RỪNG

Lên non
gặp bữa mưa rừng
mưa nghiêng bỏ nhỏ
thôi đừng đuổi nhau
 
Cây thay lá
đá rêu sầu
tìm mưa chi nữa
xám màu mây đưa
 
Mưa từ
chiều nọ qua trưa
mưa mù núi thẳm
rừng thưa mưa dầm
 
Tạ lòng
mưa đã ghé thăm
mai ta về phố
ướt đằm áo phai.

 
TRĂNG HƯ

Ai trăng tròn trăng khuyết
ta một mảnh trăng hư
rụng xuống cõi trầm tư
lang thang cùng năm tháng
 
Đi trong ngày nắng hạn
Nhớ từng buổi mưa thưa
Về theo ngọn gió đưa
Thương đèn khuya bóng đổ

Lên non lòng sóng vỗ
Xuống biển nuối chim rừng
Giọt sương sớm rưng rưng
Đọng chừng sâu đáy mắt

Mùa xuân nào khoan nhặt
Gõ phách lạc khua sênh
Nhang khói những miếu đền
Một hồn xưa ám đọng
 
Ta đi về như mộng
Hư thực cõi nhân gian
Gọi năm tháng đá vàng
Níu lại đời nguyệt huyết.


NGHE BIỂN KHÓC

Ngồi nghe biển khóc trong mưa
buồn kia như thể ngày đưa tiễn người
 
Sóng xô biển – biển xô đời
đời xô ta ngã dưới trời lao lung.
 
Mưa trên biển – sóng mịt mùng
biển trong mưa – cũng nghìn trùng bủa vây
 
Hôm nay ta trở về đây
ngồi nghe biển khóc – như ngày tiễn nhau
 
Ngóng trông – sóng đã bạc đầu
chờ mong – biển cũng đục màu quan san
 
Mưa trên biển – lệ ngàn ngàn
ngồi nghe biển khóc – bàng hoàng nỗi đau
 
Có gì như thể nhớ nhau
có gì như thể đáy sâu lấp vùi
 
Biển chia ta nửa ngậm ngùi
Ta chia biển những buồn vui cõi người
Biển ơi biển khóc vì trời
Hay là biển khóc cho đời bể dâu?


SÀI GÒN ƠI…

Đi qua đường Nguyễn Du
hàng me đang già trái
bỗng dưng lòng trống trãi
dẫu mùa xuân đang về
 
Ta làm kẻ xa quê
mỗi khắc giây mỗi nhớ
Sài Gòn xưa một thuở
bỡ ngỡ góc giảng đường
 
Có gì quá đổi thương
ánh mắt nhìn vồi vội
giọng rao hàng mỗi tối
ngập ngừng bước chân đêm
 
Vạt nắng tắt bên thềm
hàng cây vang tiếng sẻ
buổi chiều đi lặng lẽ
vào nhịp đời rất sâu
 
Sài Gòn lúc nắng mau
cũng có khi mưa vội
xạc xào vang tiếng chổi
người phu quét đường khua
 
Thơ thẩn ngọn gió đùa
màu trăng rơi phố vắng
đêm Sài Gòn yên lắng
thao thức nhìn hỏa châu
 
Tuổi trẻ đuổi xô nhau
trên những vùng chiến sự
viết từng trang quân sử
nước mắt và khăn tang…
 
Sài Gòn ơi… riêng mang
bao nỗi niềm xưa cũ
bao buồn vui ấp ủ
chỉ biết gởi vào thơ
 
Năm tháng đã mong chờ
buổi tương phùng hạnh ngộ
bầy chim tan tác tổ
rũ cánh những quê người
Ôm bao nỗi ngậm ngùi
Lặng thinh làm chiếc bóng
Bên kia trời biển động
Chao đảo chiếc thuyền con
Chở năm tháng mỏi mòn
Loay hoay tìm bến đỗ
Mắt cười vui hạnh ngộ
Lệ tràn buổi phân ly
Biên biếc tuổi xuân thì
Vàng phai đời cô lữ
Bước chân còn tư lự
Đến nỗi niềm khôi nguôi
 
Sài Gòn ơi … bớt vui
cho buồn xa lắng lại
con sông dài bươn chải
ra biển sẽ về nguồn.
Bởi chỉ một quê hương
Dẫu muôn trùng đất sống
Đời tha hương chiếc bóng
Thao thức chốn quê nhà.


LẪN QUẪN

Đã leo mấy núi còn lội mấy sông
Bước xuống đá chồng trèo lên dốc dựng
Phố này ta đứng ngõ nọ ai ngồi
Gió thả thơ trôi mưa rơi viết nhạc
Tình theo cánh hạc bay vút về trời
Thầm lặng biển khơi đau đời sóng vỗ
Con tim cùng khổ trả lại cho người
Làm chiếc lá rơi xuống thời quên lãng
Dòng sông lơ đãng chở mấy thuyền sầu
Trốn đáy vực sâu ru hồn rêu đá
Đường xa nẻo lạ cũng chỉ người dưng
Nước mắt rưng rưng chia từng nỗi nhớ
Người ơi người ở chứ có đừng về…
Câu hát đất quê thắt lòng điệu lý
Luồn kim se chỉ vá víu bóng mình
Một kiếp nhân sinh vầng trăng khuyết nửa
Ngày qua lần lửa cười với hư không
Lẩn quẩn lòng vòng đuổi mưa đuổi nắng.


MAI TA XUỐNG PHỐ LÌA RỪNG

Mai ta xuống phố lìa rừng
Nặng đôi vai gánh lưng chừng khói mây
Nửa xôn xao phố trưa gầy
Nửa chừng bịn rịn vòng tay đại ngàn
Hồn chao sóng nộ biển tràn
Mắt còn vương khói nhà sàn bản cao
Đêm nằm nghe gió lao xao
Mai ta về phố nao nao nhớ rừng
Có gì như thể người dưng
Có gì như thể rưng rưng bóng hình
Mai ta về phố chông chênh
Nhớ rừng như thể nhớ tình.Tình ơi
Chập chùng mây gió biển khơi
Ngập ngừng trăng vỡ đỉnh đồi thông xanh
Mai ta xuống phố về thành
Thả đời thác đổ theo gành nước lao.
 

MẶC

Nhật nguyệt đôi vầng hư huyễn mộng
Càn khôi một túi lãng quên đời
Ta đến nơi này vầy cuộc rong chơi
Say nắng cảm mưa bời bời theo gió
Như chiếc lá khô nương về đâu đó
Mốt mai kia ta cũng bỏ xa người
Mốt mai kia rồi…ta sẽ đi thôi
Như viên sỏi khuấy mặt hồ ngắt tạnh
Và ta sẽ nằm sâu trong đáy lạnh
Mặc nhân gian dung rủi những phận người
Mặc cuộc đời tan hợp với ly bôi
Mặc em khóc em cười theo mệnh bạc.

 
 
Bản quyền thuộc về Phanthingonngu.com | 2016
Back to content | Back to main menu